Home » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Chiêm Bao 2

0 comment ♦ 6.10.2011

 

 

Từ tầng 35 của cao ốc khu thương mại giàu có nhất, lẽ ra vào lúc này những ánh đèn phải lập lòe trên phố, hai hàng xe hơi phải nối đuôi nhau, người người phải ra vào plaza mua sắm tấp nập. Thành phố im lìm quá, vài người lác đác đi trên phố. Có một thứ gì rất u ám. Trăng tròn vành vạnh, đẹp không tì vết như cái dĩa sơn mài.

Đ đạp xe trên phố, thành phố vừa sau cơn mưa, mặt đường nhếch nhác. Tôi hỏi với theo: “Chị đi đâu đấy?”. Đ không quay lại nhìn tôi, vẫn cặm cụi đạp. Chiếc xe dường như không tiến về phía trước. Bánh xe vẫn quay, không tiến không lùi, trên mặt đường.

Từ tầng 35 của cao ốc khu thương mại giàu có nhất, tôi nghe tiếng khóc của một người điên ở khu tồi tàn nhất thành phố. Ông úp mặt vào tường, thút thít, người đầy ghẻ lở, máu mủ. “Đừng giết, đừng giết … Tôi không ăn… Ahhhh”

Đ đang leo lên tầng thượng của một cao ốc qua những khung cửa sổ, lẽ ra vào lúc này chúng phải lấp lánh ánh sáng trong đêm, nhưng giờ là những hộc tối. Đ nói: “Người ta ăn thịt em ổng rồi, sau bảy ngày lênh đênh trên biển không thấy bờ.” Tôi hỏi với theo: “Chị đi đâu đấy?”

Từ tầng 35 tôi nhìn thấy tầng thượng một cao ốc, có người vừa buông mình trên giàn ná to, cố đẩy người ra đằng sau lấy lực, bắn thẳng lên mặt trăng. Mặt trăng vẫn bé nhỏ, vẫn tròn vành vạnh, đẹp không tì vết.

Tôi hớt hải chạy theo Đ. Đ vẫn đang cặm cụi đạp xe trên phố. Chiếc xe không tiến, không lùi. “ Đ,..Đ… Cứu … Phải cứu …mặt trăng”

Con người vừa bắn lên mặt trăng, đã tiêm một vài giọt lên đó từ ống tiêm hắn mang theo bên mình. “Không kịp rồi” tôi hoảng hốt. Mặt trăng đã chuyển từ vàng sang đỏ. Một màu đỏ ngạt thở.

Người đàn ông điên đầy ghẻ lở, máu mủ, đập đầu liên tục vào mạn thuyền, la hét: “CHA MÁ ƠI, CHÚNG ĐẬP ĐẦU EM CON RỒI. CHÚNG GIẾT … GIẾT… AHHHH”

Đ đã leo được đến tầng thượng của cao ốc, buông mình trên giàn ná to, đẩy người ra đằng sau lấy lực, nhưng theo một cách thức nào đấy đã không bắn được mình lên đến mặt trăng. Đ rơi lại trên chiếc xe, cặm cụi đạp. Chiếc xe không tiến, không lùi.

Tôi thấy người mình ướt đẫm mồ hôi, và rền rĩ: “Phải kiếm ống tiêm, … cái ống tiêm…”

Anh Anh

Articles by ng. anhanh

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)