hình chụp một khu dân cư phía nam Kyiv sau trận pháo kích của Nga (ảnh Lynsey Addario)
Lynsey Addario là phóng viên nhiếp ảnh chiến trường hiện đang tường trình về cuộc chiến ở Ukraine. Cô được giải Pulitzer năm 2009 cùng nhóm phóng viên của tờ New York Times và giải MacArthur Fellow năm 2010 về loạt hình phóng sự về đời sống người dân Afghanistan, đặc biệt là phụ nữ dưới chế độ Taliban. Cô cộng tác thường trực với nhiều tạp chí uy tín như National Geographic, Time Magazine, The New York Times… Cô chú trọng về các đề tài nhân quyền, tình trạng phụ nữ bị áp chế tại những quốc gia độc tài, nạn đói nghèo và bệnh tật. Chuyên trách phóng sự tại những vùng thường xuyên có xung đột như Trung Đông và Châu Phi, cô thường trực phải đối mặt với đủ thứ hiểm hoạ như bom đạn, cái chết, bắt cóc, tra tấn, làm nhục. Tháng 3 năm 2011 cô cùng ba phóng viên nữa bị quân đội Muammar el-Qaddaf bắt cóc và giam giữ khá lâu ở Ajdabiya khi đang thi hành nhiệm vụ tường trình cuộc nội chiến tại Lybia.
Kristina Makarenko, 24 tuổi và con trai Anton 2 tuổi trong hầm trú ẩn khi Nga pháo kích vào làng Vrubivka (ảnh Lynsey Addario)
Chuyên Đề Văn Chương UKRAINE tiếp tục với:![]()
“Khu Vườn Của Chị Tôi”- truyện ngắn của Vasyl Gabor/ Nguyễn Sĩ Hạnh chuyển ngữ
Năm bài thơ của Serhiy Zhadan/ Lê Đình Nhất Lang chuyển ngữ
“Người Nga, Con Số Bí Ẩn?”- tuỳ bút của Nguyễn Minh Trân
“Bây Giờ Là Thời Điểm Của Tiếng Ukraine”- phóng sự của David L. Stern, Maria Ilyushina & Isabelle Khurshudyan/Trần C. Trí chuyển ngữ
“Người Đàn Ông Nhỏ Bé và Biển Cả”- truyện ngắn của Marta Tarnawsky/Ngu Yên chuyển ngữ
“Cái Mũi”- truyện ngắn của Nikolai Gogol/ Trần Thị NgH. chuyển ngữ
Lynsey Addario
Trong những ngày này, cùng với thế giới, chúng ta hướng về người dân và đất nước Ukraine. Chúng ta sống theo những thăng trầm của lịch sử, văn hoá và ngôn ngữ Ukraine. Chúng ta cảm phục ý chí của họ và đau cùng nỗi đau của họ.
Trong những ngày này, chúng ta cảm thấy thi ca cần thiết hơn bao giờ hết. Như những pô ảnh tang thương nhưng vô cùng cần thiết của Lynsey Addario làm bằng chứng về tội ác chiến tranh, thi ca vô cùng cần thiết để vượt lên trên những thù hận, vì những dòng thơ có thể làm chúng ta mềm lòng và khóc được:
Đến đây mỗi năm, dọn cỏ khô.
Đào đất mỗi năm—nặng nề, vô sinh.
Chứng kiến tĩnh lặng sau thảm kịch mỗi năm.
Xác định bạn đã không bắn vào chúng tôi, vào dân tộc bạn.
Đàn chim mất dấu sau cơn mưa từng đợt.
Cầu xin tha thứ cho những tội lỗi của bạn.
Nhưng tôi biết gì về tội lỗi của bạn?
Năn nỉ cơn mưa rốt cuộc hãy dừng.
Đỡ khổ cho bọn chim, chúng biết gì đâu về sự cứu rỗi, về linh hồn.
(trích ‘Họ Chôn Con Trai Họ Mùa Đông Trước,’ thơ Serhiy Zhadan/ Lê Đình Nhất Lang chuyển ngữ)