The Light That Shines Through the Universe/ Ánh sáng Xuyên Vũ Trụ- nghệ sĩ Tuấn Andrew Nguyễn- tác phẩm thứ năm ở The Plinth, thành phố New York, triển lãm từ mùa xuân 2026 đến mùa thu 2027.
Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm nhìn bao quát thành phố, và là một trong số ít những địa điểm tại thành phố New York dành riêng hoàn toàn cho các tác phẩm nghệ thuật đương đại quy mô được triển lãm luân phiên. Các tác phẩm nghệ thuật được chọn cho The Plinth sẽ trở thành một phần của phong cảnh đô thị và được trưng bày trong vòng 18 tháng.
Tác phẩm điêu khắc bằng đá sa thạch cao hơn 7,6 mét (25 foot) này nhằm tưởng niệm hai Tượng Phật Bamiyan khổng lồ từ thế kỷ thứ 6 tại miền trung Afghanistan đã bị Taliban phá hủy vào năm 2001 trong phong trào bài trừ thánh tượng. Trước khi bị phá hủy, các Tượng Phật Bamiyan là biểu tượng của nền văn hóa trong một khu vực từng là cái nôi của nhiều tôn giáo bao gồm Hiên giáo (còn gọi là Thiện giáo), Phật giáo, Ấn Độ giáo, ngay cả khi Afghanistan dần chuyển sang Hồi giáo từ thế kỷ 7 đến thế kỷ 10. Tựa đề The Light That Shines Through the Universe của tác phẩm nhắc đến biệt danh “Salsal” mà dân địa phương đặt cho bức tượng Phật lớn hơn, có nghĩa là ánh sáng soi chiếu khắp vũ trụ. Tác phẩm của Tuấn Andrew Nguyễn tại The Plinth không phải là một bản sao chính xác của Salsal, mà đúng ra là “âm vọng,” nhắc lại ký ức về văn hóa đã mất. Đặt trong khung cảnh mới, tựa đề nói lên cách các bức tượng gốc đã vượt qua sự hủy diệt vật chất để trở thành một biểu tượng về sự sống và tinh thần.
Việc sử dụng chất liệu của nghệ sĩ cũng góp phần vào chủ đề tác phẩm. Tuấn Andrew Nguyễn đã dùng các vật liệu chưa nổ (UXO) từ chiến tranh Viện Nam như bom, lựu đạn và đạn pháo, nung chảy và tạo hình lại, biến những dấu tích của bạo lực thành những biểu tượng của sự chữa lành, tinh thần kiên định và hy vọng.
Trong tác phẩm The Light That Shines Through the Universe, nghệ sĩ đã tái hiện đôi bàn tay của Đức Phật – vốn đã bị mất đi sau nhiều thế kỷ, từ rất lâu trước khi các bức tượng bị phá hủy hoàn toàn. Hai bàn tay đúc từ vỏ đạn pháo bằng đồng nung chảy và đặt theo các thủ ấn mang ý nghĩa “vô úy” và “từ bi.” Đôi tay giả này cũng gợi đến sự mất mát chi thể do mìn và vật nổ còn sót lại ở Việt Nam và nhiều nơi khác trên thế giới. Nghệ sĩ đã cố ý chừa một khoảng hở rõ rệt giữa phần tay giả và thân tượng, tượng trưng cho những thương tổn không bao giờ có thể hàn gắn được. The Light That Shines Through the Universe khẳng định sự cần thiết của việc ghi nhớ và coi nghệ thuật như lực đối trọng với chủ nghĩa hư vô và độc tài chính trị.
Trong tuần:
“Dài Thế Kỷ”- truyện vừa của Ngự Thuyết
Đời Thuỷ Thủ (3) – truyện dài Vũ Thất (Phần 8)
Chuyên đề Bùi Vĩnh Phúc- Chữ Nghĩa & Không Gian Văn Chương:
“Nghe Tiếng Quê Hương từ Nơi Xa Thẳm”- nhận định/phê bình của TS. Nguyễn Thị Tịnh Thy về tuyển tập Bùi Vĩnh Phúc- Chữ Nghĩa & Không Gian Văn Chương
“Những Ý Niệm Triết Học và Văn Hoá Lớn trong Một Bài Thơ Nhỏ”- nhận định của Quyên Di
(Chuyên đề sẽ tiếp tục tuần tới với các bài nói chuyện của Trần C. Trí, Trịnh Y Thư, Đặng Thơ Thơ)
Chuyên đề 50 Năm Thành Tựu Văn Học Hải Ngoại sẽ tiếp tục với:
“Trò Chuyện với Nhà Thơ Trang Châu”- phỏng vấn do Trần Thị Nguyệt Mai thực hiện
“Dì Thu”- truyện ngắn của Trang Châu
Tin Văn Học: bản tin của Đinh Từ Bích Thuý về các sinh hoạt văn hoá trong cộng đồng Việt di dân đã xuất hiện trên Asymptote, https://www.asymptotejournal.com/blog/by/thuy-dinh/ về phim Quán Kỳ Nam – đạo diễn Leon Le, nhà văn Nguyễn thị Minh Ngọc đồng tác giả kịch bản, đồng thời tường thuật buổi nói chuyện về dịch thuật tại Viet Book Fest tháng 4/26 với sự tham dự của Đặng Thơ Thơ, Trần C. Trí và Đinh Từ Bích Thuý.