Tặng PQN
Những người hay mơ mộng
là những người muộn màng
họ không suy nghĩ bằng cái đầu
nhưng bằng trái tim
bị trễ một chuyến tàu
đứng ngẩn ngơ trên sân ga một mình
trễ một khúc quẹo gắt
bị lật nhào với định mệnh
hụt chỗ đậu xuống cuộc đời
như cánh chuồn chuồn hụt
cọng lá cỏ vì gió lay động
họ biết cách xây tháp
bằng những chiếc lá
bằng những vì tinh tú
bằng những hạt cát biển
bằng những bình minh
những đêm khuya
để cất giữ một giấc mơ
họ biết nhún nhẩy thơ mộng
như những nốt nhạc của liszt
họ biết chạy nhưng không
bao giờ bắt kịp thời gian
vì họ chậm chạp lơ lãng
như một dòng sông
.
bài đã đăng của Lê Nguyên Tịnh
- Nghệ thuật của sự chậm rãi - 27.06.2013
- Ở nơi chỉ có chúng ta - 21.12.2012
- Có một khoảng trống - 07.12.2012
- Thơ mộng - 04.12.2012
- Quán tưởng - 16.11.2012
- Nơi chúng ta ngồi là một vỉa hè - 09.11.2012
- Mầu nhiệm của sự sáng tạo - 01.11.2012
- Cùng buổi chiều mùa xuân - 19.09.2012
- Ngụy ngữ - 21.08.2012
- Lên đường - 11.07.2012
- Những câu hỏi - 02.03.2012
- New Year Resolutions - 13.02.2012
- Thơ tình - 24.11.2011
- Ngôn ngữ - 06.10.2011
- Giấc mơ - 21.09.2011
- Đừng chờ đợi một điều gì - 08.09.2011
- Nơi khung cửa sổ này - 02.09.2011
- Tưởng khúc - 25.08.2011
- Tháng tám - 18.08.2011
- Bình minh câm - 09.08.2011
- Giấc mơ - 03.08.2011
- Tiếng thơ - 28.07.2011
- Trên đỉnh mùa đông là nỗi nhớ - 20.07.2011
- Hòa Âm - 22.09.2010
- Valse - 02.09.2010