- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Nơi chúng ta ngồi là một vỉa hè

 

 

 

Ở đó có một tán lá mùa xuân
che kín nỗi buồn của anh
có những con chim hoàn toàn tự do
con chim câu đứng gục gặc đầu
rúc lên những dị âm
của giấc mơ trong cổ họng
nhìn bầu trời hình như đang
tính toán một chuyến bay
con chim sẻ nâu bay hình vòng cung
nhẹ nhàng đậu xuống một cành cây
và một cánh bướm trắng
tung tăng trong không gian
chúng nhắc anh đến thời gian
đang đi qua và những gì còn lại

ở đó chúng ta nói chuyện về
Norwegian Woods
khi ta để buổi chiều đi qua
là ta sở hữu tất cả
bầu trời mùa xuân
không cầm giữ điều gì
nên nó đầy ắp sự sống
như trái tim của chúng ta
không gian trống vắng
ở đó hình như chúng ta cùng nghĩ
về những chuyến đi
như cách chữa lành vết thương

ở đó trái tim anh
cảm nhận một nỗi đau
như niềm hạnh phúc
anh mất tất cả
để thu gặt phong phú
như cánh rừng mùa xuân

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Nguyên Tịnh