- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Sài Gòn

 

 

 

Từng nhát nhớ rụng rời
Em bịt tim bớt lỗ
Kẻo đám bông giấy thâu tóm những nẻo đường

Em tự mặn
Rồi tận hưởng nỗi thẹn thùng
Khi ngó vô ngạch cửa đó
Để bói ra
Những cái háng hào hùng chưa chịu khép
Em xắt mỏng phù du thổi bay
Nhột mưa đầy phố

Dinh thự teo tóp của trí tưởng bở
Em quỳ liếm sạch sẽ rong rêu
Cho đêm dựng đứng
Giữa trận bão tự huyễn
Sắc mặt như rêu mốc
Nhào vô sơ hở của nhau

Đường trơn láng như giấc ngủ không mơ
Hoặc như kỉ niệm của cuộc đời phải mang tên hoàn hảo
Em vội vã trượt té
Để có thêm chút bí mật trên đùi

Em thủ dâm chiến tranh
Để thỏa mãn nỗi ngu của tiền bối
Thành một bức tường khai nước đái dài dằng dặc
Em ẵm nhục thể của bầu trời
Đi qua những cơn đột khoái giả định
Em vô sinh như cái lỗ bự nhất trên miếng đất mang hình dáng đàn bà
Có thai những thứ thiêng liêng không bao giờ đẻ

Em muốn một manh động sặc mùi nước đái
Trong ý nghĩ trẻ thơ
Đó là mùi của lý tưởng
Và trầm trọng hơn
Mùi của tình yêu

Em bịt mũi lại
Phát âm chữ YÊU cho tròn trịa
Rồi vuốt ve
Nắn bóp nó
Thư giãn với sự đàn hồi của nó.

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Khiêm