thời gian không mất ý nghĩa
khi cho phép nó hoàn tất
tận cùng và khởi đầu
rồi bắt đầu trở lại sự chuyển dịch
như vòng tròn thái cực
không coi việc gì nghiêm trọng
ngoại trừ chơi bời, thở vào thở ra
và cười no bụng
trò chuyện thân mật hơn
với một người vô hình
nào đó trong tôi như một tri âm
tiếp tục hồn nhiên
phạm những sai lầm
và vấp ngã như trẻ con tập đi
vì đời sống luôn luôn phát triển
yêu tha thiết hơn
không mong đợi gì cả
để linh hồn và trái tim tự do
như một cánh chim
tập kiên nhẫn và thinh lặng
như đất mang thai trong mùa đông
giữ một ít nỗi buồn
và tuyệt vọng để ăn khi đói
.
bài đã đăng của Lê Nguyên Tịnh
- Nghệ thuật của sự chậm rãi - 27.06.2013
- Ở nơi chỉ có chúng ta - 21.12.2012
- Có một khoảng trống - 07.12.2012
- Thơ mộng - 04.12.2012
- Symphonic Poem - 22.11.2012
- Quán tưởng - 16.11.2012
- Nơi chúng ta ngồi là một vỉa hè - 09.11.2012
- Mầu nhiệm của sự sáng tạo - 01.11.2012
- Cùng buổi chiều mùa xuân - 19.09.2012
- Ngụy ngữ - 21.08.2012
- Lên đường - 11.07.2012
- Những câu hỏi - 02.03.2012
- Thơ tình - 24.11.2011
- Ngôn ngữ - 06.10.2011
- Giấc mơ - 21.09.2011
- Đừng chờ đợi một điều gì - 08.09.2011
- Nơi khung cửa sổ này - 02.09.2011
- Tưởng khúc - 25.08.2011
- Tháng tám - 18.08.2011
- Bình minh câm - 09.08.2011
- Giấc mơ - 03.08.2011
- Tiếng thơ - 28.07.2011
- Trên đỉnh mùa đông là nỗi nhớ - 20.07.2011
- Hòa Âm - 22.09.2010
- Valse - 02.09.2010