Anh như con sâu
ăn hết lộc non
trên thế gian này
dù những chất độc
mùa xuân có thể
giết chết anh
như con chim
anh hót đến vỡ
lồng ngực
và chiếc gai nhọn
sẽ đâm thủng tim anh
anh đo bước
như con ốc sên
mỗi đêm từ
chỗ ẩn trú cô đơn
của anh
đến bầu trời
rực rỡ của em
là một tù nhân
anh ca hát
và hít hết không khí
của vũ trụ
vào hai phổi
vốn thiếu dưỡng khí
từ lâu
như một tín đồ
anh tôn thờ
tình yêu như
một vị thần
.
bài đã đăng của Lê Nguyên Tịnh
- Nghệ thuật của sự chậm rãi - 27.06.2013
- Ở nơi chỉ có chúng ta - 21.12.2012
- Có một khoảng trống - 07.12.2012
- Thơ mộng - 04.12.2012
- Symphonic Poem - 22.11.2012
- Quán tưởng - 16.11.2012
- Nơi chúng ta ngồi là một vỉa hè - 09.11.2012
- Mầu nhiệm của sự sáng tạo - 01.11.2012
- Cùng buổi chiều mùa xuân - 19.09.2012
- Ngụy ngữ - 21.08.2012
- Lên đường - 11.07.2012
- Những câu hỏi - 02.03.2012
- New Year Resolutions - 13.02.2012
- Ngôn ngữ - 06.10.2011
- Giấc mơ - 21.09.2011
- Đừng chờ đợi một điều gì - 08.09.2011
- Nơi khung cửa sổ này - 02.09.2011
- Tưởng khúc - 25.08.2011
- Tháng tám - 18.08.2011
- Bình minh câm - 09.08.2011
- Giấc mơ - 03.08.2011
- Tiếng thơ - 28.07.2011
- Trên đỉnh mùa đông là nỗi nhớ - 20.07.2011
- Hòa Âm - 22.09.2010
- Valse - 02.09.2010