Thời gian như
con sông
vẫn tuôn chảy
nhưng nhiều khi như
buổi chiều hôm nay
tôi chỉ muốn ngồi
trên bờ
để lắng nghe những
con sóng vô hình
và chờ đợi một
điều gì đã xa
có thể là hình ảnh
một cố nhân
có thể là một
trang sử cũ lập lại
cùng lúc tôi thấy
mình bình yên
nhưng cũng cảm thấy
bị đào thải
và xa lạ
tôi nghe dòng sông
thời gian muốn nói:
“hãy mang con sông
trong lòng ngươi
và tuôn chảy
không ngừng
đừng chờ đợi
một điều gì
vì ngươi
thời gian
và con sông là một”
tôi muốn tập bơi
trong dòng sông
thời gian
hồn nhiên như
một con sóng
bài đã đăng của Lê Nguyên Tịnh
- Nghệ thuật của sự chậm rãi - 27.06.2013
- Ở nơi chỉ có chúng ta - 21.12.2012
- Có một khoảng trống - 07.12.2012
- Thơ mộng - 04.12.2012
- Symphonic Poem - 22.11.2012
- Quán tưởng - 16.11.2012
- Nơi chúng ta ngồi là một vỉa hè - 09.11.2012
- Mầu nhiệm của sự sáng tạo - 01.11.2012
- Cùng buổi chiều mùa xuân - 19.09.2012
- Ngụy ngữ - 21.08.2012
- Lên đường - 11.07.2012
- Những câu hỏi - 02.03.2012
- New Year Resolutions - 13.02.2012
- Thơ tình - 24.11.2011
- Ngôn ngữ - 06.10.2011
- Giấc mơ - 21.09.2011
- Nơi khung cửa sổ này - 02.09.2011
- Tưởng khúc - 25.08.2011
- Tháng tám - 18.08.2011
- Bình minh câm - 09.08.2011
- Giấc mơ - 03.08.2011
- Tiếng thơ - 28.07.2011
- Trên đỉnh mùa đông là nỗi nhớ - 20.07.2011
- Hòa Âm - 22.09.2010
- Valse - 02.09.2010