Em đến như một vết
bầm đêm qua còn lại
sầu khúc của Liszt
hoài vọng một mùa thu
mặc dầu nó đã chết
hát ca hồn nhiên như
một con sông
dù mơ hồ như nỗi đau
như tình yêu
và khoảng trống bí ẩn
chỉ vô thức/dĩ vãng hiểu
nó là giai điệu/ngữ điệu
của tháng tám
mộc lan nứt cánh
vì lòng đã chứa đầy
tâm sự của đất
những đêm trăn trở
của bầu trời
bị thương vì những vì
sao rơi
(như giấc mơ tôi đêm qua
bị trầy và ám ảnh)
tình yêu tôi đã rất già
và sầu muộn
tôi biết cây mộc lan
hiểu
treo ngược tháng tám
nó mãi là niềm
hạnh phúc câm
như nỗi đau thầm lặng
của một loài hoa
bài đã đăng của Lê Nguyên Tịnh
- Nghệ thuật của sự chậm rãi - 27.06.2013
- Ở nơi chỉ có chúng ta - 21.12.2012
- Có một khoảng trống - 07.12.2012
- Thơ mộng - 04.12.2012
- Symphonic Poem - 22.11.2012
- Quán tưởng - 16.11.2012
- Nơi chúng ta ngồi là một vỉa hè - 09.11.2012
- Mầu nhiệm của sự sáng tạo - 01.11.2012
- Cùng buổi chiều mùa xuân - 19.09.2012
- Ngụy ngữ - 21.08.2012
- Lên đường - 11.07.2012
- Những câu hỏi - 02.03.2012
- New Year Resolutions - 13.02.2012
- Thơ tình - 24.11.2011
- Ngôn ngữ - 06.10.2011
- Giấc mơ - 21.09.2011
- Đừng chờ đợi một điều gì - 08.09.2011
- Nơi khung cửa sổ này - 02.09.2011
- Tháng tám - 18.08.2011
- Bình minh câm - 09.08.2011
- Giấc mơ - 03.08.2011
- Tiếng thơ - 28.07.2011
- Trên đỉnh mùa đông là nỗi nhớ - 20.07.2011
- Hòa Âm - 22.09.2010
- Valse - 02.09.2010