Đi qua cái chết
như bóng khuya
một nhánh cây gãy trong đêm
đó là tiếng trở mình
của giấc mơ
những chiếc rễ mùa đông
nứt mình trong đất
con trăng lưỡi liềm
khều rụng ý nghĩ đen
cho những câu thơ bay
nhảy trên những âm tiết vô hình
vũng thinh lặng
rót sao đầy ly không?
con sâu đêm
cắn vào gân lá
để lại những vết răng hồ nghi
nhắc tôi nỗi ám ảnh
vết rách của trái tim
tiếng còi xe đi qua
con đường chết điếng
đi qua hết một đêm
còn những vì sao
đứng khóc
.
bài đã đăng của Lê Nguyên Tịnh
- Nghệ thuật của sự chậm rãi - 27.06.2013
- Ở nơi chỉ có chúng ta - 21.12.2012
- Có một khoảng trống - 07.12.2012
- Thơ mộng - 04.12.2012
- Symphonic Poem - 22.11.2012
- Quán tưởng - 16.11.2012
- Nơi chúng ta ngồi là một vỉa hè - 09.11.2012
- Mầu nhiệm của sự sáng tạo - 01.11.2012
- Cùng buổi chiều mùa xuân - 19.09.2012
- Ngụy ngữ - 21.08.2012
- Lên đường - 11.07.2012
- Những câu hỏi - 02.03.2012
- New Year Resolutions - 13.02.2012
- Thơ tình - 24.11.2011
- Ngôn ngữ - 06.10.2011
- Giấc mơ - 21.09.2011
- Đừng chờ đợi một điều gì - 08.09.2011
- Nơi khung cửa sổ này - 02.09.2011
- Tưởng khúc - 25.08.2011
- Tháng tám - 18.08.2011
- Bình minh câm - 09.08.2011
- Tiếng thơ - 28.07.2011
- Trên đỉnh mùa đông là nỗi nhớ - 20.07.2011
- Hòa Âm - 22.09.2010
- Valse - 02.09.2010