Gởi Thường Quán
Con chim câu trở về nóc
nhà ga Flinders
nơi nó gieo giấc mơ
từng đêm
cho những chuyến bay
dù mùa đông ảm đạm
trên bầu trời Melbourne
đêm nay
sẽ có một vì sao rơi
bóng đêm bị xé rách
chuyến xe điện hục hặc
với sương mù
vì nó không thể kể
hết lao tác của những con đường
rối rắm như của một ý nghĩ
làm sao biến mỗi chuyến đi
với con đường là một
những cột đèn lầm lì
còng lưng trên bóng mình
vì quẩy nặng bầu trời dĩ vãng
đêm nay giấc ngủ của em
sẽ bị đánh thức
vì tôi sẽ đọc bài thơ
bằng ngôn ngữ của bóng đêm
tiếng đập trái tim
của một tù nhân
26/07/2011
.
bài đã đăng của Lê Nguyên Tịnh
- Nghệ thuật của sự chậm rãi - 27.06.2013
- Ở nơi chỉ có chúng ta - 21.12.2012
- Có một khoảng trống - 07.12.2012
- Thơ mộng - 04.12.2012
- Symphonic Poem - 22.11.2012
- Quán tưởng - 16.11.2012
- Nơi chúng ta ngồi là một vỉa hè - 09.11.2012
- Mầu nhiệm của sự sáng tạo - 01.11.2012
- Cùng buổi chiều mùa xuân - 19.09.2012
- Ngụy ngữ - 21.08.2012
- Lên đường - 11.07.2012
- Những câu hỏi - 02.03.2012
- New Year Resolutions - 13.02.2012
- Thơ tình - 24.11.2011
- Ngôn ngữ - 06.10.2011
- Giấc mơ - 21.09.2011
- Đừng chờ đợi một điều gì - 08.09.2011
- Nơi khung cửa sổ này - 02.09.2011
- Tưởng khúc - 25.08.2011
- Tháng tám - 18.08.2011
- Bình minh câm - 09.08.2011
- Giấc mơ - 03.08.2011
- Trên đỉnh mùa đông là nỗi nhớ - 20.07.2011
- Hòa Âm - 22.09.2010
- Valse - 02.09.2010