- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Tháp chuông

 

 

 

Không nhớ mấy giờ xõa tóc em
Làng mình nhen nhúm lửa

Váy cô
Váy họ
Cầu Chúa nuôi hồn

Ruộng khan
Núi dở
Áo vải nhạt bầy trâu
Lưng dài mưa vuốt trờn trợn quỷ sứ gọi tên

Nhũng nhịu da vàng
Mắt trơn
Tường gạch lở
Bóng nghiêng bóng thẳng

Chó sủa rền chỗ ấy, bên xác đống rạ còn nhêu nhễu khói. Vài đời trai ở lại, là đám bị AIDS đang lêu la chờ ngày đoàn tụ ông bà. Ngoài ra còn mấy người lính nghỉ hưu thắp bấc mù mù mở gói nem hồng uống rượu ngó đêm thỉnh thoảng buồn tình hà hơi kể chuyện đấu tranh thịt cầy hiếp dâm tự sát.

Từ đây ra thành phố qua vài cánh rừng chim thuở trước lượn kêu khắp chiều diều bay cao lắm giờ con nít mở mắt cả rồi.

Tôi đi tìm em
Qua đồng không tên
Như xác đi tìm mộ
Giọng tôi chưa thoát được ra ngoài

Trăng non leo lét qua tàu chuối—con mèo mướp làm duyên vết sẹo vành tai—lùm táo sau vườn thơm um hoa trái. Gái nhỏ dưới quê còn chơi trốn tìm rượt bắt—biết cả nuôi cá, trồng rau.

Xẩm tối thường mất điện—gió xiết ngang hiên—tiếng dép lê lác đác ngoài ngõ vắng.
Tới giờ hành lễ. Tiếng chuông dấp dởn nối nhau kéo trượt hồn em về đó, về đâu.

Alleluia

Tôi vào thành phố
Ngày mưa lổ đổ
Thành phố không người

Alleluia

Thưa em, thưa em, thưa em, thưa em . . .

Alleluia

Vì sao ngắc ngớ trên niềm thơ ngây? Tôi—chiều nắng lạc vườn cây—ngón chân xót tuổi chưa đầy xanh xao—dấu yêu từ muôn kiếp nào—gặp nhau chỉ gửi—điệu chào hư thanh.

Sóng biển đập bờ
Gió nheo nhóc trỗi
Tiếng gào. Khơi xa.

Tôi đi trên bờ cát. Từng đợt hải điểu bay về phía hoàng hôn chập choạng. Đất đai héo rụng từ từ. Mặt trời trầm ngâm. Mặt trời nín thở. Đàn mưa dập cánh qua miền nhạt phai cỏ trắng trăng đưa bàn tay lóng lánh vuốt ngược cổ em treo lên dải lụa chùng chình dưới bóng cành thấp thỏm cây đa.

Cảnh tượng đẹp như lớp rêu vởn bám trên bức tường khô linh giật mình bữa nọ.

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Khiêm