- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

không đề

 

 

 

chiều vịn ngày
ngày vịn
ngồi

ngồi vịn người

đi phớt
phơ

lớt đớt chảy
cá nhảy

kiến bò
chó lội vũng
mưa


tôi đã đến?
vâng

tao đã đến
đêm mùa
hạ

đêm mùa hạ
nóng nhồi
nhét

cúp điện
không đúng
lúc

phía bờ sông
trăng
linh lung

hồn thủy mặc
tiếng chim
chùng

tôi đã đến?

vâng

tao đã đến
gió mùa
hạ

giá mùa
họ

trôi
về nhà

đêm mùa
hạ

đâm mùa hẹ

đ[âm] mùa
h(ộ)ẹ

gió mùa
lạ

đóng cửa đi
tắt đèn
thôi

phố bặt
âm

sáng một tia
mắt lạ
quen

lời nhắc gợi
vỗ mặt
ai

vâng

cứ giả ngoan
cứ giả
ngu

(dẫu(ương) ngu th(v)ật)

xin đừng nói
xin hãy
nói

lời không
lời

nhớ
làm chi
kể làm chi

hiểu làm
chi

(chỉ liều +
ham)

vùng tối mịt
mình sắp
về

tay vụng dại
cầm âm
thầm

môi vụng dại
cắn thầm
âm

(cá dính câu
sông Sài
Gòn)

nước còn thiếu
nắng còn
thưa

tóc còn mượt
lược còn
run

tối chải tóc
tôi chải
tóc

tao xõa
tóc

nói mày nghe:

không sợ
chết
không sợ
sống
không sợ
khóc

không sợ

sướng

đéo sợ

vui

sớm ngày mai
quên ngó
lại

kh(đ)(ông)éo sụi

ngắt nụ
hoa

tiếng khép cửa
ừ, tao
đi

tiếng gõ cửa
ừ, tôi
về

ngắt trận mưa
sớm mùa
hạ

tóc rối chưa?
ngón, lược
thưa

rứa được chưa?

sáng đè phố
thở mịt
mùng

khói cộ xe

chuyến tàu lửa
vút mình
qua

khung cửa

nhắm một mắt
nhìn âm
thầm

KHỜ

MƯỜI

GIÂY

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Khiêm