Home » Chụp và Chép, Đoản văn, Sáng Tác Email bài này

Mọi thứ đều toả khói

0 comment ♦ 6.08.2009

 

 

 

toakhoi1

 

 

Hello darkness, my old friend,
I’ve come to talk with you again

 

Cô gái tôi đang lầm lạc, tôi khẳng định một cách chính xác với nhìn nhận của mình là cô gái ấy đang lầm lạc. Đột nhiên tôi thấy điều đó sau một khoảng dài thời gian gặp lại, ban đầu tôi nghĩ tại sao tự nhiên cô lại như vậy. Nhưng ngẫm lại thì đúng là chẳng điều gì có thể gọi là tự nhiên. Chúng tôi ngồi cạnh nhau trò chuyện một hồi, rồi im lặng, rồi lại đãi bôi nhau bằng những câu bâng quơ. Tôi không thể hỏi được tại sao cô lại như thế. Cũng mấy tháng rồi, tôi im lặng và cảm thấy mình mất dần thiện cảm với thời gian. Xem nào, tất cả những gì còn lại ở một con người đã từng vô tư lự bây giờ đã trở nên thế này sao?

Cô hỏi chuyện tôi về tình yêu, tôi biết cô chỉ cần tôi trả lời về tình yêu của chính cô. Nhưng mênh mang quá, tôi có biết gì đâu, tất cả những mớ cảm xúc bên trong hầu như đã bị một thứ bùa lú gì đấy đánh vào đâm ra á khẩu, chúng bay đi hết rồi. Tôi châm thuốc hút, hai điếu một lúc, một cho tôi và một cho cô, một điếu để tôi hút và điếu kia để ngắm. Cô khác thật, mái tóc ngắn cắt sát đến ót và trông cô già dặn đi rất nhiều mặc dù tóc ngắn thường thì làm cho người ta trông sẽ trẻ trung hơn. Gió thổi qua và vài sợi tóc loáng lên trong ánh đèn, chúng khẽ khàng dao động, xung quanh thật im. Cái ngột ngạt khó chịu trong một đêm bức bối. Tôi sẽ đánh tiếng tiếp ư?

Nhưng đề tài muôn thuở là đây: tôi sẽ nói gì? Cô bắt đầu lấy ngón út của mình chấm vào vũng nước loang chảy xuống từ cốc và vẽ những hình thù lên mặt bàn, biểu hiện của sự chán nản cục bộ. Ngay lúc này, tất nhiên thôi.. để nói một điều gì đó thì không phải là quá khó, nhất là khi chúng tôi đã quá lâu ngày mới gặp lại. Nhưng thật sự đó chính là những điều nhạt nhẽo, vô vị và thật đáng buồn cười nếu một lúc nào đó tôi nhìn nhận lại cuộc đối thoại này. Tôi không thể đi vào vấn đề, như rằng tôi nói với cô về ánh sáng ban ngày và ban đêm "cô sẽ vẫn là cô khi ánh nắng chiều vào, còn những sắc đèn – cô thấy chứ? Chính nó sẽ nhuộm cô thành những màu mè này nọ mà chính rằng cô không thể nào tưởng tượng ra được khi chiều nay cô còn ngắm nhìn mình qua gương, cô không còn nhận ra là mình khoác trên người một bộ cánh thật đơn giản về màu sắc". Phải, chính rằng tôi sợ rằng mọi chuyện sẽ đi quá giới hạn mà tôi mong muốn, tôi không sợ mình không đủ khả năng lèo lái câu chuyện sẽ luôn nằm trong những hạn định mà tôi đặt ra, tôi hoàn toàn có thể làm được, kể cả cách lặng im. Nhưng những suy nghĩ chảy trôi trong đầu, hỡi ôi, làm sao tôi có thể ngăn chúng lại được, như giơ hai bàn tay để ngăn lại những luồng sáng đang chiếu rọi những tia dữ dội trong đêm?

Nhưng lúc này đây, khi chúng tôi khởi sự im lặng và cái cảm giác cô đơn đê tiện đã lại xuất hiện trong cả hai chúng tôi, cô gái bắt đầu nói về những tình tiết hàng ngày của mình – những tình tiết thừa thãi và tôi cũng không biết rằng cô có ý thức được chút nào về những gì mà mình đang phát âm. Lại một điếu thuốc nữa, tôi châm cho sự suy tàn của âm thanh, hút mừng cho những điều mà con người vẫn luôn gắng gượng, cả thế giới này đã dần tàn lụi bằng cách câm lặng và tự thiêu cháy tất cả những ý nghĩ của mình trước khi chúng được diễn giải ra, mất hết, hoàn toàn trơ trụi, chỉ còn lại những đám khói. Tôi đã hoảng hốt một chút với sự im ắng này, chính nó đã là như thế hay do tôi tự tạo ra. Tôi đã lắng nghe cô nói nhưng chẳng nghe gì cả, những bản nhạc rock khốn nạn, chính nó đã làm hư tai tôi.

Chúng tôi từ biệt nhau để trở về nhà, đêm đã rất khuya và tôi đang cuốc bộ, tôi đang muốn lắng nghe mình một chút.

 

 

.

Articles by phecaphe

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)