*
Mặt trời lặn khi con tim báo hiệu nguy hiểm. Họ bị bao bọc bởi các đụn cát khổng lồ, và thằng con trai nhìn về nhà hóa kim để coi ông có cảm nhận được bất kỳ điều gì không. Nhưng ông có vẻ không biết gì về bất kỳ mối hiểm nguy nào. Năm phút sau, thằng con trai thấy hai kỵ sĩ chờ họ phía trước. Trước khi nó kịp nói điều gì với nhà hóa kim, hai kỵ sĩ hóa thành mười, và rồi một trăm. Và rồi, họ hiện ra khắp nơi trên các đụn cát.
Họ là người bộ lạc bận đồ xanh biển, với cái vòng đen bao quanh khăn trùm đầu. Khuôn mặt họ dấu phía sau tấm mạng màu xanh, chỉ lộ ra đôi mắt.
Ngay cả từ một khoảng cách xa, đôi mắt họ truyền ra sức mạnh tâm hồn họ. Và chúng truyền ra dấu hiệu chết chóc.
*
Hai người bị giải tới một doanh trại gần đó. Một người lính đẩy thằng con trai và nhà hóa kim vô căn lều nơi tay đầu lãnh đang triệu tập một cuộc họp với cấp dưới.
“Mấy tên này là gián điệp,” một người nói.
“Chúng tôi chỉ là người du hành,” nhà hóa kim trả lời.
“Có người thấy bọn ngươi ở doanh trại kẻ thù ba hôm trước. Và bọn ngươi đã nói chuyện với một nhóm quân ở đó.”
“Tôi chỉ là người lang thang trên sa mạc và biết được các ngôi sao,” nhà hóa kim nói. “Tôi không có thông tin nào về binh lính hoặc về sự di chuyển của các bộ lạc. Tôi chỉ đơn giản làm người hướng dẫn cho anh bạn mình đây.”
“Bạn ngươi là ai?” tay thũ lãnh hỏi.
“Một nhà hóa kim,” nhà hóa kim nói. “Anh ta hiểu được các lực tự nhiên. Và anh ta muốn cho các bạn coi các năng lực phi thường của mình.”
Thằng con trai im lặng lắng nghe. Và đầy sợ hãi.
“Người ngoại quốc thì làm cái trò gì ở đây?” một người khác hỏi.
“Anh ta mang tiền tới để tặng bộ lạc bạn,” nhà hóa kim nói, trước khi thằng con trai kịp nói một từ. Rồi nắm lấy cái túi của thằng con trai, nhà hóa kim đưa các đồng tiền vàng cho tay đầu lãnh.
Tay Ả Rập nhận chúng chẳng nói một lời nào. Có đủ để mua thiệt nhiều vũ khí.
“Nhà hóa kim là nhà gì?” cuối cùng ông ta hỏi.
“Đó là người hiểu được tự nhiên và thế giới. Nếu anh ta muốn, anh ta có thể hủy diệt cái doanh trại này chỉ bằng sức gió.”
Đám đàn ông cười rộ lên. Họ quá quen với sự tàn phá của chiến tranh, và biết gió không thể giáng cho họ một đòn chết người. Tuy nhiên mỗi người đều cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút. Họ là người sa mạc, và họ sợ những thầy phù thủy.
“Ta muốn coi anh ta làm điều đó,” tay đầu lãnh nói.
“Anh ta cần ba ngày,” nhà hóa kim trả lời. “Anh ta sẽ biến mình thành cơn gió, chỉ để chứng tỏ năng lực của mình. Nếu anh ta không làm được điều đó, chúng tôi xin dâng cái mạng hèn của mình để vinh danh bộ lạc ngài.”
“Ngươi không thể dâng cái thứ vốn đã thuộc về ta,” tay đầu lãnh nói, một cách ngạo mạn. Nhưng ông ta ban cho hai kẻ phiêu du ba ngày.
Thằng con trai run rẩy vì sợ, nhưng nhà hóa kim giúp nó ra khỏi khỏi căn lều.
“Đừng để họ thấy con đang sợ,” nhà hóa kim nói. “Họ là những kẻ dũng cảm, và họ khinh thường đám hèn.”
Nhưng thằng con trai cũng chẳng nói nổi luôn. Nó nói lại được sau khi họ đi qua khỏi trung tâm doanh trại. Không cần phải giam họ: đám Ả Rập chỉ đơn giản tịch thu ngựa của họ. Vì vậy một lần nữa, thế gian đã chứng tỏ được có nhiều loại ngôn ngữ: sa mạc chỉ một chốc trước đây thì bất tận và tự do, và giờ đây nó là cái tường thành không thể vượt qua.
“Ông đưa họ hết thảy cái con có được!” thằng con trai nói. “Hết thảy cái con dành dụm được trong toàn bộ đời mình!”
“Ơ, nó làm gì được cho con nếu con phải chết?” nhà hóa kim trả lời. “Tiền bạc của con đã cứu chúng ta được ba ngày. Tiền thường không cứu được mạng sống của người.”
Nhưng thằng con trai sợ quá nên không nghe ra những lời khôn ngoan. Nó chẳng biết làm sao để biến mình thành cơn gió. Nó không phải là nhà hóa kim!
Nhà hóa kim xin một người lính một ít trà, rồi rót xuống cừm tay thằng con trai. Một đợt sóng khuây khỏa dâng tràn qua người nó, và nhà hóa kim lẩm bẩm những lời thằng con trai không hiểu.
“Đừng đầu hàng trước nỗi sợ,” nhà hóa kim nói, theo một giọng nhẹ nhàng lạ lùng. “Nếu con đầu hàng, con sẽ không thể nói chuyện được với con tim mình.”
“Nhưng con không biết cách gì để biến mình thành cơn gió.”
“Nếu một người sống cho cái Niềm Riêng của mình đến cùng, người đó biết được mọi thứ người đó cần biết. Chỉ có một thứ khiến cho giấc mơ không thể thành tựu được: nỗi sợ thất bại.”
“Con không sợ thất bại. Chỉ đơn giản là con không biết làm sao để biến thành cơn gió.”
“Ô, con sẽ phải học; mạng sống của con tùy thuộc vô điều đó.”
“Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu con không thể?”
“Thì con sẽ chết giữa lúc cố gắng biến cái Niềm Riêng của mình thành hiện thực. Chết kiểu đó hay hơn chết như hàng triệu người khác nhiều, những người ngay cả chẳng bao giờ biết được cái Niềm Riêng của họ là gì.
“Nhưng đừng lo,” nhà hóa kim tiếp tục. “Thường thì mối đe dọa của cái chết khiến người ta tỉnh táo hơn về mạng sống của mình.”
*
Ngày đầu tiên trôi qua. Có một trận đánh lớn gần đó, và một số người bị thưong được mang về doanh trại. Số lính chết được thay thế bằng những người khác, và đời sống tiếp tục. Cái chết chẳng thay đổi được bất kỳ điều gì, thằng con trai nghĩ.
“Bạn có thể chết về sau này,” một người lính nói với cái xác bạn mình. “Bạn có thể chết sau khi hòa bình được tuyên bố. Nhưng, trong bất kỳ trường hợp nào, bạn cũng sẽ chết.”
Vào cuối ngày, thằng con trai đi tìm nhà hóa kim, vốn đang đưa con chim ưng ra sa mạc.
“Con vẫn không biết được làm cách gì để biến mình thành cơn gió,” thằng con trai lặp lại.
“Hãy nhớ lại cái mà ta bảo con: thế gian này chỉ là cái phương diện thấy được của Trời. Và cái mà thuật hóa kim làm là mang sự hoàn thiện tâm linh đến tiếp xúc với bề mặt vật chất.”
“Ông đang làm gì?”
“Cho con chim ưng ăn.”
“Nếu con không thể biến mình thành cơn gió, cả hai ta sẽ chết,” thằng con trai nói. “Sao lại cho con chim ưng ăn?”
“Con là người có thể sẽ chết,” nhà hóa kim nói. “Ta đã biết cách làm sao để biến mình thành cơn gió.”
*
Vào ngày thứ hai, thằng con trai trèo lên đỉnh một vách đá gần doanh trại. Lính gác cho phép nó đi; họ đã nghe nói về thầy phù thủy có thể biến mình thành cơn gió, và họ không muốn đến gần nó. Trong bất kỳ trường hợp nào, không thể vượt qua sa mạc được.
Nó dành toàn bộ buổi chiều của ngày thứ hai nhìn ra sa mạc, và lắng nghe con tim mình. Thằng con trai biết sa mạc cảm nhận được nỗi sợ của nó.
Chúng nói cùng một ngôn ngữ.
*
Vào ngày thứ ba, tay đầu lãnh triệu tập sĩ quan. Ông ta gọi nhà hóa kim tới cuộc họp và nói, “Chúng ta hãy đi coi thằng con trai biến nó thành cơn gió.”
“Nào chúng ta đi,” nhà hóa kim đáp.
Thằng con trai đưa họ lên cái vách đá nơi nó ngồi hôm qua. Nó bảo mọi người ngồi xuống.
“Sẽ cần tới một lúc lâu,” thằng con trai nói.
“Bọn ta chẳng có gì phải vội,” tay thủ lãnh trả lời. “Bọn ta là người sa mạc.”
Thằng con trai nhìn ra phía chân trời. Có những hòn núi xa xa. Và có những đụn cát, những tảng đá, và cây cối vốn nhất quyết phải sống ở cái nơi mà sống sót được dường như bất khả. Đó là cái sa mạc mà nó đã lang thang suốt nhiều tháng trời; dù suốt thời gian đó, nó chỉ biết được một phần nhỏ của nó. Nội trong cái phần nhỏ đó, nó đã tìm thấy ông người Anh, các đoàn lữ hành, những cuộc chiến tranh bộ lạc, và cái ốc đảo có năm chục ngàn cây cọ và ba trăm cái giếng.
“Hôm nay ngươi muốn gì ở đây?” sa mạc hỏi nó. “Hôm qua ngươi không có đủ thời gian để ngắm ta sao?”
“Ở đâu đó ngài đang giữ người con yêu,” thằng con trai nói. “Vì vậy, khi con nhìn ra ngoài biển cát, con cũng đang nhìn nàng. Con muốn quay về với nàng, và con cần ngài giúp để con biến được mình thành cơn gió.”
“Yêu là gì?” sa mạc hỏi.
“Yêu là đường bay của con chim ưng trên biển cát. Vì, với nó, sa mạc là một cánh đồng xanh, chỗ nó luôn quay lại tìm mồi. Nó biết rõ các tảng đá, đụn cát, và những ngọn núi của ngài, và ngài hào phóng với nó.”
“Cái mỏ chim ưng mang theo chút ít bản thân ta,” sa mạc nói. “Suốt nhiều năm, ta lo lắng cho cuộc săn của nó, cho nó uống với chút nước ít ỏi ta có được, và rồi ta chỉ cho nó biết mồi ở đâu. Và, một ngày nọ, khi ta thích thú cái chuyện là mồi của nó sinh sôi nảy nở dồi dào trên mặt đất của ta, con chim ưng lao xuống từ trời cao, và lấy mất cái ta tạo nên.”
“Nhưng trước hết đó là lý do tại sao ngài tạo nên mồi,” thằng con trai đáp. “Để nuôi con chim ưng. Và con chim ưng nuôi con người. Và, kết cục, con người sẽ nuôi dưỡng cát sa mạc, nơi đó con mồi một lần nữa sinh sôi nảy nở. Đó là cách thế gian này vận hành.”
“Vậy đó là yêu?
“Vâng, đó là yêu. Đó là cái khiến con mồi thành chim ưng, con chim ưng thành con người, và con người, đến phiên mình, thành sa mạc. Đó là cái biến chì thành vàng, và khiến vàng quay về với đất.”
“Ta không hiểu nỗi ngươi đang nói gì,” sa mạc nói.
“Nhưng ngài ít nhất cũng hiểu được là đâu đó trong sa mạc có người con gái đang chờ con. Và đó là lý do tại sao con phải biến mình thành cơn gió.”
Sa mạc không trả lời thằng con trai suốt một lúc lâu.
Rồi sa mạc nói với nó, “Ta sẽ cho ngươi cát để giúp gió thổi, nhưng, một mình thì ta không thể làm được chuyện gì. Ngươi phải xin gió giúp.”
Một cơn gió nhẹ bắt đầu thổi. Đám người bộ lạc theo dõi thằng con trai từ xa, nói với nhau bằng thứ ngôn ngữ nó không hiểu được.
Nhà hóa kim cười.
Ngọn gió đến sát bên thằng con trai và rờ lên mặt nó. Nó biết cuộc nói chuyện của thằng con trai với sa mạc, vì gió biết hết mọi thứ. Chúng thổi qua thế giới này, vô thủy vô chung.
“Hãy giúp con,” thằng con trai nói. “Một ngày nọ, ngài đã mang tiếng nói của người con yêu tới cho con.”
“Ai dạy ngươi nói thứ ngôn ngữ của sa mạc và gió?”
“Con tim,” thằng con trai trả lời.
Ngọn gió có nhiều tên. Ở miền đất đó, nó được gọi là sirocco, vì nó mang theo hơi ẩm từ biển cả phía đông. Ở miền đất xa xôi mà từ đó thằng con trai tới, người ta gọi nó là gió Levant, vì họ tin là nó mang theo cát sa mạc, và tiếng gào thét từ những cuộc chiến của người Moor. Có lẽ, ở những nơi còn xa hơn cả những bãi cỏ đàn cừu của nó sống, người ta cho là ngọn gió đến từ Andalusia. Nhưng, thật ra, ngọn gió không đến từ nơi nào hết, mà cũng chẳng đến bất cứ chỗ nào; đó là tại sao nó mạnh hơn sa mạc. Ai đó có thể trồng cây trên sa mạc, và ngay cả nuôi cừu ở đó, nhưng chẳng bao giờ họ kềm được ngọn gió.
“Ngươi không thể thành gió,” gió nói. “Chúng ta là hai thứ rất khác nhau.”
“Điều đó không đúng,” thằng con trai nói. “Con đã học được các bí mật của những nhà hóa kim trong các chuyến phiêu du. Con có trong mình ngọn gió, sa mạc, biển cả, sao trời, và mọi thứ được tạo ra trong vũ trụ này. Chúng ta đuợc tạo ra từ cùng một bàn tay, và chúng ta có cùng một linh hồn. Con muốn giống như ngài, có thể đến hết mọi ngóc ngách của thế giới, băng qua biển cả, thổi tung lên lớp cát bao phủ kho báu của mình, và mang theo giọng nói của người con gái con yêu.”
“Ta nghe được cái ngươi nói với nhà hóa kim bữa kia,” ngọn gió nói. “Ông ta nói rằng mọi thứ có cái Niềm Riêng của riêng mình. Nhưng người không thể tự biến mình thành gió.”
“Chỉ dạy cho con thành gió trong một chốc thôi,” thằng con trai nói. “Vì vậy ngài và con có thể nói chuyện về những khả năng bất tận của người và của gió.”
Sự tò mò của ngọn gió được khơi dậy, một điều chưa hề xảy ra trước đây. Nó muốn nói chuyện về những điều đó, nhưng nó không biết làm sao để biến một người đàn ông thành cơn gió. Và hãy coi kìa có biết bao nhiêu thứ gió biết làm! Nó tạo ra sa mạc, làm đắm tàu, xô ngã toàn bộ khu rừng, và thổi qua các thành phố đầy tiếng nhạc và những tiếng ồn ào lạ lẫm khác. Nó cảm thấy không có giới hạn cho mình, tuy thế ở đây một thằng con trai lại nói là có những điều khác gió nên làm được.
“Đây là cái tụi con gọi là tình yêu,” thằng con trai nói, thấy ngọn gió gần ban cho cái nó cầu rồi. “Khi ngài được yêu, ngài có thể làm được bất cứ điều gì trong sáng tạo. Khi ngài được yêu, không cần hiểu cái gì đang xảy ra, bởi vì mọi thứ xảy ra bên trong ngài, và ngay cả người có thể biến mình thành cơn gió. Chừng nào mà gió chịu giúp, dĩ nhiên.”
Gió là một thực thể đầy tự hào, và nó trở nên bực với cái điều thằng con trai đang nói. Nó bắt đầu thổi mạnh hơn, hất tung cát sa mạc lên. Nhưng kết cục nó phải công nhận rằng, ngay cả đi được khắp thế giới, nó không biết làm sao để biến một người thành gió. Và nó không biết gì về tình yêu.
“Trong những chuyến phiêu du vòng quanh thế giới, ta thường thấy người ta nói về tình yêu và nhìn lên trời,” gió nói, tức tối vì phải thừa nhận giới hạn của mình. “Có lẽ nên hỏi cõi trời.”
“Ô, vậy hãy giúp tôi làm điều đó,” thằng con trai nói. “Lấp đầy không gian này bằng một trận bão cát mạnh tới mức che khuất được mặt trời. Rồi tôi mới nhìn được lên cõi trời mà không bị mù mắt.”
Vì vậy gió thổi hết sức lực, và bầu trời mù mịt cát. Mặt trời biến thành cái dĩa vàng.
Ở doanh trại, khó mà thấy được bất cứ thứ gì. Người sa mạc đã quen với cơn gió đó. Họ gọi nó là simum, và nó tệ hại hơn bão biển nhiều. Ngựa kêu rống lên, và tất cả vũ khí của họ bị nghẹt đầy cát.
Trên đồi, một viên chỉ huy quay qua tay đầu lãnh và nói, “Có lẽ chúng ta nên kết thúc cái trò này!”
Họ chỉ có thể lờ mờ thấy thằng con trai. Khuôn mặt họ được bao bọc bởi các tấm vải xanh, và đôi mắt họ lộ ra vẻ sợ hãi.
“Hãy ngưng cái trò này lại,” một viên chỉ huy khác nói.
“Ta muốn thấy sự kỳ vĩ của Allah,” tay đầu lãnh nói, với vẻ kính cẩn. “Ta muốn thấy làm sao một người biến mình thành cơn gió.”
Nhưng ông ta ghi vô đầu tên hai người tỏ vẻ sợ hãi. Ngay sau khi trận gió ngừng thổi, ông ta sẽ loại họ ra khỏi vị trí chỉ huy, vì dân sa mạc thứ thiệt không biết sợ.
“Gió bảo con rằng ngài biết về tình yêu,” thằng con trai nói với mặt trời. “Nếu ngài biết về tình yêu, ngài phải biết đến cái Hồn Chung, vì nó được tạo thành từ tình yêu.”
“Từ chổ ta đứng,” mặt trời nói, “Ta có thể thấy được cái Hồn Chung. Nó thông giao với hồn ta, và cùng với nhau chúng ta làm cho cây cối mọc và bầy cừu tìm được bóng mát. Từ chỗ ta đứng – và ta ở cách xa trái đất – ta hiểu làm sao để yêu. Ta biết rằng nếu ta chỉ nhích gần hơn một chút đến trái đất, mọi vật ở đó sẽ chết, và cái Hồn Chung sẽ chẳng còn tồn tại. Vì vậy chúng ta suy tính cho nhau, và chúng ta muốn có nhau, và ta cho nó sự sống và hơi ấm, và nó cho ta lý do để sống.”
“Vậy là ngài biết về tình yêu,” thằng con trai nói.
“Và ta biết cái Hồn Chung, vì chúng ta nói chuyện với nhau hết năm này sang tháng nọ suốt cuộc hành trình bất tận này qua vũ trụ. Nó cho ta biết rằng vấn đề lớn nhất của nó, cho tới lúc này, là chỉ có khoáng vật và cây cỏ hiểu được rằng vạn vật là một. Rằng không cần thiết để sắt giống như đồng, hoặc đồng giống như vàng. Mỗi vật trình bày đúng cái chức năng riêng như một thực thể đơn nhất, và vạn vật sẽ là một dàn hòa tấu hòa bình nếu cái bàn tay viết ra hết thảy mọi thứ này ngừng lại trong ngày sáng thế thứ năm.
“Nhưng còn có ngày thứ sáu,” mặt trời tiếp tục.
“Ngài thông thái, vì ngài quan sát mọi vật từ đàng xa,” thằng con trai nói. “Nhưng ngài không biết đến tình yêu. Nếu không có ngày thứ sáu, con người sẽ không tồn tại; đồng lúc nào cũng sẽ là đồng, và chì chỉ là chì. Đúng là mọi thứ có cái Niềm Riêng của riêng nó, nhưng một ngày nào đó cái Niềm Riêng sẽ được biến thành hiện thực. Vì vậy mỗi một vật phải tự chuyển hóa thành một cái gì đó tốt hơn, và có được một cái Niềm Riêng mới, cho tới một ngày, cái Hồn Chung trở thành chỉ một.”
Mặt trời suy nghĩ về điều đó, và quyết định tỏa nắng rực hơn. Gió, vốn đang thích thú nghe cuộc trò chuyện, bắt đầu thổi mạnh hơn, vì thế mặt trời sẽ không làm mù mắt thằng con trai.
“Đấy là tại sao thuật hóa kim tồn tại,” thằng con trai nói. “Nhờ đó mọi người sẽ tìm kiếm kho báu của mình, tìm ra nó, và rồi sẽ muốn mình tốt hơn trước đó. Chì sẽ đóng vai trò của mình cho tới khi thế giới không còn cần chì nữa; rồi chì sẽ biến mình thành vàng.
“Đó là cái mà các nhà hóa kim làm. Họ chỉ ra rằng, khi chúng ta cố trở nên tốt hơn, mọi vật quanh ta cũng sẽ trở nên tốt hơn.”
“Ô, sao ngươi nói ta không biết đến tình yêu?” mặt trời hỏi thằng con trai.
“Vì không phải là yêu thì phải tĩnh tại như sa mạc, mà cũng chẳng phải là yêu thì phải vọng động như gió. Và cũng không phải là yêu thì phải trông mọi thứ từ xa, như ngài làm. Tình yêu là lực chuyển hóa và cải thiện cái Hồn Chung. Khi con lần đầu tiên thấu qua nó, con đã nghĩ cái Hồn Chung là toàn hảo. Nhưng về sau, con thấy được nó cũng như các phương diện khác của sáng tạo, và nó có đam mê và chiến tranh của riêng nó. Chính chúng ta là kẻ nuôi dưỡng cái Hồn Chung, và cái thế giới mà chúng ta sống trong đó sẽ hoặc tốt lên hoặc tệ đi, tùy thuộc vô liệu chúng ta trở nên tốt lên hay tệ đi. Và đó là nơi quyền năng của tình yêu tỏa đến. Vì khi chúng ta yêu, chúng ta cố làm mình tốt hơn.”
“Vậy ngươi muốn gì ở ta?” mặt trời hỏi.
“Tôi muốn ngài giúp tôi biến thành cơn gió,” thằng con trai đáp.
“Thiên nhiên coi ta là thực thể thông thái nhất trong sáng tạo,” mặt trời nói. “Nhưng ta không biết làm sao để biến ngươi thành cơn gió.”
“Vậy thì, tôi nên hỏi ai?”
Mặt trời nghĩ ngợi khoảng một phút. Gió đang lắng nghe thiệt sát, và muốn kể cho mọi ngóc ngách thế giới biết rằng sự thông thái của mặt trời có giới hạn. Rằng nó không thể xử trí với thằng con trai, kẻ biết nói cái Tiếng Chung.
“Hãy nói với bàn tay viết ra mọi chuyện,” mặt trời nói.
Gió hét lên khoái trá, và thổi mạnh hơn bao giờ hết. Các căn lều bị thổi bật lên, và súc vật được phóng thích khỏi xiềng xích. Trên vách đá, đám đàn ông bám chặt vào nhau để khỏi bị thổi bay.
Thằng con trai quay qua bàn tay đã viết ra hết mọi chuyện. Khi làm như vậy, nó cảm thấy vũ trụ lặng ngắt, và nó quyết định không nói.
Một dòng yêu thương ùa lên từ con tim, và thằng con trai bắt đầu cầu nguyện. Đó là lời cầu nguyện nó chưa hề nói ra trước đây, vì đó là lời cầu nguyện không cần tới lời hay sự cầu khẩn. Lời cầu nguyện của nó không xin tạ vì đàn cừu tìm được những bãi cỏ mới; không cầu xin bán được nhiều món đồ pha lê hơn; và không khẩn cầu người con gái nó gặp được sẽ tiếp tục chờ nó quay về. Trong tĩnh lặng, thằng con trai hiểu ra sa mạc, gió, và mặt trời cũng đang cố để hiểu những dấu hiệu được viết bởi bàn tay đó, và đang kiếm cách đi theo con đường của chúng, và để hiểu cái được viết ra trên mặt ngọc. Nó thấy các điềm lạ được rải ra khắp thế giới và trong khắp không gian, và không có lý do hoặc ý nghĩa nào gắn liền với sự xuất hiện của chúng; nó thấy được sa mạc, cũng như gió, cũng như mặt trời, cũng như con người không biết được tại sao họ được sáng tạo ra. Nhưng bàn tay đó có một lý do cho hết thảy các điều này, và chỉ có bàn tay đó làm được các phép màu, hoặc biến biển thành sa mạc… hoặc người thành một cơn gió. Bởi vì chỉ có bàn tay đó hiểu được có một thiết kế lớn hơn đã đưa vũ trụ tới cái điểm tại đó sáu ngày sáng tạo đã tiến hóa thành một Kỳ Công.
Thằng con trai thấu qua cái Hồn Chung, và thấy được nó là một phần của Hồn Trời. Rồi nó thấy được Hồn Trời là chính hồn mình. Rằng nó, một thằng con trai, có thể làm được các phép màu.
*
Ngọn simum thổi ngày hôm đó như nó chưa hề thổi trước kia. Nhiều đời sau, người Ả Rập kể lại huyền thoại về một thằng con trai biến mình thành cơn gió, và hầu như hủy diệt cả một trại quân, trong sự đương cự lại tay đầu lãnh hùng mạnh nhất sa mạc.
Khi ngọn simum ngừng thổi, mọi người nhìn lên chổ thằng con trai đứng. Nhưng nó không còn ở đó; nó đang đứng kế bên một người lính gác phủ đầy cát ở một góc xa của doanh trại.
Đám đàn ông hoảng sợ trước phép thuật của nó. Nhưng có hai người nở nụ cười: nhà hóa kim, vì ông đã tìm được tay đồ đệ hoàn hảo, và tay đầu lãnh, vì tay đồ đệ đó hiểu được vinh quang của Trời.
Ngày hôm sau, tay tướng vẫy chào tiễn biệt thằng con trai và nhà hóa kim, và cấp cho họ một toán hộ tống đi theo xa đến mức nào thì tùy họ.
[CÒN TIẾP]
.