Gương mặt em
Ngủ trên tay anh
Như giọt sương sớm đậu trên cành
Anh sợ
Một sớm mai tan biến
Em đi đâu trong cơn gió lạnh
Phố cổ kinh thành
Tứ hợp viện
Chập chờn bóng mắt
Linh hồn người Hán liễu rủ mày ngài
Má hồng môi thắm
Tiếng cười loang loáng sắc
Anh không biết
Em là ai trong những mỹ nhân cố đô che mặt
Khi em đọc cho anh nghe
Những câu thơ viết bằng tiếng nước mình
Từ ngón tay em đàn
Qua cầu bay gió âm thanh
Trên mặt tuyết
Nở những vết thương lạnh buốt
Sương uống ánh trăng
Mùa Bắc Kinh khô hanh
Thân thể khát những cơn mưa dịu dàng Bắc Việt
Em kể cho anh nghe
Những ám ảnh
Về người bạn chết trẻ nơi đất khách
Linh hồn lưu lạc
Về những bậc cầu thang rùng mình
Giọt nước mắt chập chờn
Phủ kín
Những giấc mộng chìm đêm
Cơn gió lật ngày
Những nhan sắc tê tái
Đã qua mùa
Mùi nước hoa còn vương trên cây
(trích Chùm thơ viết ở Bắc Kinh)