Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

quanh tôi còn sót lại màu trắng từ đêm

 

 

 

. . . tặng em ngọc.

 
Nhìn bức chân dung tôi treo góc phòng  (mới xin được)
thấy mình chẳng những thậm xấu
còn rất tệ lậu
nọ nay ăn uống đạm bạc (khá kham khổ)
sụt cân hết sức thảm hại
bất giác thở đánh thượt

– kiếp trước
tôi có lẽ làm nghề gác nghĩa địa
nuôi nguyên bầy chó
hễ ráng chiều ẻo lả rớt xuống rồi mất hẳn
thì cho chó ăn ngay cổng nghĩa địa . . .

đồ thế bởi đâu đấy đang vọng tiếng chó sủa
ồn ĩ

đứng dậy khoác áo màu xanh cứt ngựa
thứ áo của lính bộ binh mặc suốt bốn mùa (liệu có phải
kiếp trước tôi đã từng xông vào lính?)

hệt kẻ suốt đời dụng ngôn từ như sức mạnh
ngó về phía đông vùng vịnh . . . nơi đó
khu mộ tốt
đầy gió lộng (được nước được gió)

vừa lẩm bẩm vừa ngước mắt dòm mặt trời trồi lên
sau nóc dãy chung cư
lôi trong túi áo (trây-di) ra cả nắm
nắm óc 
đều màu trắng đục xen màu tím của lá tía tô
sậm
 
đó là những miếng óc nhỏ li ti
(do một tay tạo hóa chế tác)
lúc này ánh nắng rộ tuyền màu vàng nhạt
tôi nói đã đến đây
lẽ nào quên ơn báo đáp
chết đây thôi . . .

 

 

 

.

Articles by Vương Ngọc Minh

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)