anew
we are bonded in our grief like patches on a quilt like
stitches in a scarf like
wood glue my father uses to glue what- i can’t remember,
but i know it sticks and stays
i found new points of comfort but only after i tore myself away
from the one source like
sticky tags
from plastic objects at the dollar store that don’t peel off all the way and the residue,
the bits and pieces of white sticker
and clear adhesive left behind,
an irritating mess but still far more clean and painless than
the bits and pieces torn from me like
skin detached like
limbs detached
no white just red
and red and red
it hurt.
but the grief that held me like mother with child in womb
gave birth
a rebirth where fresh eyes
no longer wore contacts of cynicism and doubt,
the stickers on the oranges at the grocery store peel off whole and clean and
i had almost forgotten about the summers i’d spend
with fresh fruit on the backyard swings- a preference over ice cream
and a bodily laugh that could change the air
i am but i’m not yesterday’s me or last week’s me or last year’s me
an elastic me that’s stretched and snapped and bounced all the way
forward
Courtney A. Van
_________________________________________________________________
tinh khôi
chúng ta dính vào nhau trong đau khổ như những miếng vải trên tấm chăn ráp như
những mũi khâu trong chiếc khăn choàng như
keo dán gỗ cha tôi dùng để gắn lại những gì – tôi không nhớ
nhưng tôi biết nó dính mãi không rời
tôi tìm thấy những điều an ủi mới nhưng chỉ sau khi tôi đã giằng mình ra khỏi
một chỗ bám vào như
những cái nhãn dán
trên các món đồ bằng nhựa trong tiệm một đô-la không thể gỡ ra hết và chỗ còn sót,
những mẩu vụn nhớp nháp màu trắng
và lớp keo trong suốt còn dính lại,
một mảng lam nham khó chịu nhưng vẫn gọn gàng và ít đau đớn hơn
từng mảnh nhỏ bị xé khỏi người tôi như
da bị lột như
tay chân bị đứt lìa
không màu trắng chỉ toàn màu đỏ
và đỏ và đỏ
thật đau đớn.
nhưng cơn đau ôm ấp tôi như người mẹ với bào thai trong bụng
vừa sinh nở
một cuộc tái sinh với đôi mắt tinh khôi
không còn mang lớp kính hoài nghi và ngờ vực,
những miếng nhãn dán trên các quả cam trong chợ được bóc ra nhẵn nhụi và sạch sẽ và
tôi suýt quên đi những mùa hè tôi đã trải qua
tay cầm quả tươi trên chiếc đu sau vườn – một chọn lựa thay vì kem
và tràng cười rung rinh cả thân mình làm động vọng không gian
tôi là tôi nhưng không phải tôi của hôm qua hay tuần trước hay năm trước
một tôi co giãn có thể kéo căng, bung ra và bật lên hết cỡ
về phía trước
trần c. trí chuyển ngữ
“chúng ta dính vào nhau trong đau khổ như những miếng vải trên tấm chăn ráp …”(trích)
Một mai nàng vô rừng u ẩn
Nhặt trái nưa về nhuộm dạ sầu
Thấy trăm họ cỏ cây chen quấn
Nương náu nhau mà tội nợ nhau
(trích Thắp Tạ, thơ Tô Thùy Yên)
4 Câu thơ hay nhất từ chữ “nưa”. Trái nưa đâm giã ra lấy nước ngâm vải dệt sẽ cho một màu đen tuyền và mùi thơm dìu dịu sau nầy. Chữ “nưa” như mũi kim găm trong khổ thơ trên. Nó ghim lên bảng một hình ảnh đẹp và một ý tưởng hay về tình trong đời sống VN.