Home » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

mịt mờ dấu chân quen

0 comment ♦ 18.04.2024
DM_Mịt Mờ Dấu Chân Quen

Không chờ nàng nói hết câu, hắn quay ngoắt đi, xô cửa phóng ra ngoài. Qua khe cửa hở người đàn bà thấy một vùng tuyết trắng mịt mù. Chưa bao giờ hắn vội vã như thế. Hắn thọc chân vào đôi giầy vải, nhào ra hiên nhà, và lao vào vùng trắng đục cơn bão tuyết hôm qua bỏ lại.

Người đàn bà nuốt cục giận nhám nhúa và dầy cộm xuống bao tử. Dám bỏ đi khi người ta đang nói chuyện phải trái xem có được không. Cãi không lại rồi bỏ đi như vậy đó. Có người đàn ông nào lại yếu đuối như hắn không. Trước kia nàng với hắn đều ngang ngửa trong những trận cãi vã. Ấy là thời kỳ vầng trăng mật rất tròn. Rồi đến một thời kỳ cãi không lại nàng, hắn buột miệng lớn tiếng chửi thề như tên khủng bố ném ra trái lựu đạn cuối cùng trước khi xuôi tay đầu hàng. Ấy là thời vầng trăng đã khuyết. Rồi lúc gần đây hắn không cãi nữa. Bởi cãi không lại nàng nên hắn luôn làm ra vẻ toan nói gì đó nhưng rồi im lặng. Như thể thuần phục, hay chống đối ngấm ngầm. Phải như vậy chứ. Nàng nghĩ thà như vậy còn hơn là ném ra trái lựu đạn cuối cùng để sát thương đối thủ còn mình may ra thì sống sót. Cư xử như vậy là hèn. Hôm nay hắn không ném lựu đạn mà xô cửa bỏ đi. Vậy là hắn đã xuống cấp, từ hèn đến nhát. Hèn với nhát thì có khác gì nhau. Không nhìn nhận lập luận của đối phương, cũng không đưa ra lý lẽ để tự bào chữa mà lại tung cửa bỏ đi như thế không hèn nhát thì là gì. Mà hắn đi đâu giữa vùng trắng lòa con mắt của tuyết mùa đông như thế này? Hắn đi đâu? Ô, mà hắn cũng không khoác lên người chiếc áo mùa đông dày cộm nàng mua tặng hắn thời mới lấy nhau hơn mười năm trước. Hắn mặc vỏn vẹn chiếc áo sơ mi đứt cúc và cái quần chạy bộ mỏng tanh. Mấy thứ ấy đâu phải quần áo mùa đông. Hắn cũng không đi giầy tuyết mà dám đâm đầu ra ngoài như thế. Hắn điên rồi, hắn làm nàng phát điên theo lên mất.

Đi đâu vậy? Người đàn bà gào lên với cánh cửa khép kín. Hơi lạnh lùa vào căn phòng lúc hắn tông cửa ra ngoài vẫn còn lởn vờn trong không khí. Anh ơi. Nàng hét lên. Lạnh thế này ra ngoài không mặc áo ấm làm sao chịu nổi. Nàng đứng bật dậy, đẩy cửa ngóng cổ ra ngoài. Cái lạnh hỗn xược ôm chầm lấy nàng. Nàng rùng mình.

Cánh đồng cỏ trước nhà trắng xóa một màu và chói lòa ánh nắng đến nhức con mắt. Nàng ngểnh cổ ra ngoài khung cửa, nhìn qua phải, không thấy ai, nhìn qua trái, không một bóng người. Nàng nhìn những dấu chân người đào sâu trong tuyết rải đều theo nhau phía trước. Những dấu chân xa dần tới cuối tầm mắt. Đi đâu vậy hả trời! Trước nhà họ là cánh đồng, mùa hạ cỏ mướt xanh xa tít tắp cho tới khi viền bờ một khu rừng thưa dành cho những con sóc nâu, những con thỏ xám, những con cáo vàng sinh sống. Và thỉnh thoảng thiên hạ kéo nhau đến đó cắm trại. Sau cơn bão tuyết đêm qua, chỉ còn mênh mông một cánh đồng tuyết trắng. Hắn đi về phía ấy để làm gì? Đâu có ai sống trong khu rừng hoang vu ấy. Hay là hắn hẹn hò với con nào? Kẻ nào đó gào lên trong trí tưởng người đàn bà. Trời tuyết như thế này, đứa nào dám chờ hắn trong chốn mịt mù ấy chứ. Anh ơi! Người đàn bà hét lên dù biết hắn không nghe được. Hắn có ở quanh đây đâu để mà nghe cho được.

Cái lạnh cứa vào da như mũi dao nhọn. Nàng rùng mình khép cửa lại. Cái ông này! Nàng lẩm bẩm trong miệng. Đi đâu ra ngoài ấy vậy chớ. Lạnh chết cho mà coi.

Người đàn bà quơ tay khoác vội chiếc áo lông dày cộm. Nàng trùm cái mũ len lên đầu. Nàng thọc chân vào đôi giầy mùa đông. Nàng nhìn vội bóng mình trong tấm gương dài treo bên khung cửa. Giống con gấu trắng vùng Bắc Cực, nàng thầm nghĩ. Không kịp thoa chút son lên môi như thường làm mỗi khi bước ra cửa, nàng vơ vội chùm chìa khóa. Vớt vội chiếc áo khoác mùa đông của hắn. Chiếc áo dày nặng trĩu một cánh tay. Làm gì mà phải bỏ đi cực khổ đến như thế. Vợ chồng có gì thì nói với nhau, mắc mớ gì phải nhào ra ngoài trời tuyết lạnh băng như vậy. Khùng quá trời quá đất! Nàng lẩm bẩm, tay vặn mấy lần vẫn không khóa được cánh cửa. Những ngón tay vụng về vì lạnh, vì cơn giận đang quấn quýu, hay vì nỗi lo âu, sự thương cảm đang dần sôi sục trong lòng nàng cũng không biết nữa.

Người đàn bà bước vội xuống khoảng sân hẹp, băng nhanh qua lối mòn cho người đi bộ trước nhà, lảo đảo lao vào cánh đồng tuyết trắng. Cái lạnh sỗ sàng ôm cứng lấy nàng. Hai hàm răng gõ vào nhau lụp cụp. Nàng hì hạch rút từng bước chân lún sâu dưới tuyết. Nàng đi song song với dấu chân của chồng nàng. Trời tuyết đẹp thế này, phải như đừng gây gổ, hai người bước sóng đôi, tay trong tay, kể cho nhau nghe những câu chuyện lặt vặt của đời sống, hạnh phúc biết chừng nào. Việc gì phải cãi vã, việc gì phải hơn thua. Trong cuộc sống lứa đôi, không thể có một người thắng một kẻ thua, bởi có một người thua là cả hai cùng thảm bại. Người ta đã dạy nàng như thế cái hôm hai đứa ngoan ngoãn ngồi nghe chị chuyên viên tâm lý tư vấn chuyện lứa đôi.

Cái lạnh bắt đầu len lỏi qua cổ áo, luồn vào vai, vào lưng, vào ngực. Nàng co người, rùng mình đuổi bớt cái lạnh ấy ra. Anh ơi, đi đâu vậy? Nàng nghe mình thì thầm. Trong lúc chân vẫn vất vả vạch những dấu giầy trên tuyết song song với dấu chân của chồng. Như thể hai người bước sóng đôi buổi sáng mùa đông, sau cơn cơn bão tuyết, hệt đôi tình nhân thời son trẻ rủ nhau băng qua cánh đồng tuyết để tìm một khoảnh khắc tĩnh lặng đến rợn người của chốn bình yên. Chỉ khác là lúc này hai đứa không dạo bước với nhau cùng thời khắc dù những dấu chân vẫn đang sóng đôi trên tuyết trắng.

Mỗi bước đi là một nỗ lực rút bàn chân lên khỏi mặt tuyết dày. Nàng bắt đầu thở hì hạch. Mắt vẫn dán vào những dấu chân của chồng hằn sâu trên tuyết. Hắn đi đâu thế này? Mà hắn mạnh mẽ đến không ngờ. Trời lạnh tám độ âm sau cơn bão tuyết. Áo quần phong phanh, chân đi giầy vải mà hắn lội được trong tuyết xa đến thế này thì quả thật dũng cảm. Nàng thì hai đầu gối đã bắt đầu run vì mỏi. Cánh đồng tuyết phẳng lặng trinh nguyên chỉ có duy nhất những dấu chân của hắn. Và bây giờ thêm dấu chân của nàng. Dấu bước sóng đôi nhưng chân chẳng đồng hành.

Đến khoảng giữa cánh đồng, nàng đoán vậy vì quanh nàng trắng toát một màu chói chang, những dấu chân cho thấy hắn vẫn rong ruổi đều bước. Khoảng cách những dấu chân vẫn đều nhau. Chắc hắn phải điềm tĩnh ghê lắm mới vẽ được những nhịp đều của bước chân như thế. Không vội vã, không hấp tấp cũng không thảnh thơi như kẻ đi dạo. Nàng nheo mắt cho bớt chói. Những dấu chân thẳng hàng của hắn làm nàng chóng mặt. Chiếc áo mùa đông của hắn trĩu nặng làm nhói đau cánh tay nàng. Và bỗng dưng cơn giận xoáy lên hùa với cái lạnh quấn lấy nàng. Mới sáng sớm đã hành người ta như vậy đó. Tình nghĩa vợ chồng là vậy đó sao? Có gì hổng ưng ý thì nói cho nhau nghe. Vợ nói thì chồng biết lắng nghe mới đáng là đàn ông chớ, mắc mớ gì bỏ đi như vậy, nhất là lại đang giữa mùa đông. Nàng ngoái cổ lại nhìn về phía căn nhà của hai người. Cũng xa lắm rồi, chắc cũng đến giữa cánh đồng rồi. Đầu kia là cánh rừng. Những cành tuyết đan rối vào nhau. Nàng cúi đầu nhìn xoáy những dấu chân của hắn trên tuyết. Nàng muốn chì chiết, dày vò những dấu chân ấy. Những dấu chân làm khổ nàng. Hắn nỡ lòng nào đày đọa nàng như thế này chứ. Nàng, người đàn bà lấp ló khung cửa bốn mươi của thời gian nhưng vẫn mãi chân yếu tay mềm như văn chương thường phác họa.

Chợt dấu chân hắn dừng lại ở đó. Nàng sững người, ngơ ngác nhìn quanh. Dấu chân hắn lún sâu trên tuyết đến đó là hết. Khoảng mênh mông trước mặt lấp lánh phẳng lì. Hắn biến đi đâu? Không có bất kỳ dấu vết nào khác trên mặt tuyết. Mũi giầy của những dấu chân vẫn hướng về phía trước. Không có dấu chân nào xoay ngang hay đổi hướng. Nàng xoay người nhìn lại phía sau. Hàng dấu chân của hắn vẫn còn nguyên đấy. Phải, trái, phải, trái. Đều đặn, đúng hướng, cho tới khi bỗng dưng không còn nữa. Nàng ngơ ngẩn ngước nhìn bầu trời xanh biếc trên cao. Mắc mớ gì mà tui nhìn trời vậy nè? Nàng đay nghiến mình. Nhưng không nhìn lên trời thì còn đâu nữa để nhìn. Bốn phía không dấu vết gì khác ngoài những dấu chân thẳng hàng của hắn. Tim nàng thắt lại trong lồng ngực. Hắn biến đi đâu hở trời. Anh ơi. Nàng gào lên. Âm thanh tan loãng vào không khí. Hai cánh tay nàng rã rời như sắp rụng. Nàng nhìn lại phía sau. Hai hàng dấu chân sóng đôi. Bên trái là hàng dấu chân hắn, bên phải là những dấu chân nàng. Nàng quay lại phía trước. Mặt tuyết trinh nguyên phẳng lặng một màu chói lòa con mắt. Hắn dừng lại ở đây, như nàng đang chết đứng tại chỗ này. Nhưng nàng sẽ phải quay trở lại, về căn nhà ấm cúng của hai người. Còn hắn. Không có dấu chân quay về. Hắn đi đâu? Anh đi đâu mất tiêu vậy, hả trời!

Người đàn bà buông chiếc áo dày cộm của hắn xuống tuyết. Chiếc áo nằm rũ trên tuyết như hình hài kẻ thần dân phủ phục trước gã phán quan cay nghiệt. Nàng ngồi thụp xuống, cuống cuồng vung tay đào xới chỗ dấu chân cuối cùng của hắn. Đào bới như điên dại. Như thể nàng nghĩ hắn độn thổ ngay chỗ này. Anh ơi. Đi đâu, về với em, có gì thì nói cho nhau nghe mà. Giả như em nói có sai đi nữa thì anh cũng phải nhường em chứ. Mắc mới gì phải bỏ đi như vậy. Nàng rên rỉ. Những móng tay dài bới tung mặt tuyết, chạm tới lớp cỏ dày. Tuyết vung vãi chung quanh. Người đàn bà dừng lại, đưa bàn tay lên sát mặt, rên rỉ. Anh ơi, anh làm gẫy móng tay em rồi. Tại anh đó. Anh ơi, anh ở đâu? Nàng bật khóc tức tưởi. Về nhà đi mà. Em hứa hổng la anh là đồ vô dụng nữa đâu, em cũng hứa hổng kêu anh đi đâu thì đi cho khuất mắt nữa đâu…

Chủ Nhật 04/02/2024

Articles by Hoàng Chính

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)