MỘT
một bàn tay
chứa bao nhiêu khỏang trống
một bài thơ
càng làm nặng kiếp người
môt trang giấy
trầm luân hơn tôi tưởng
một hạt mưa
lại làm đau qúa khứ
một tôi
sao cứ vỡ không ngừng
ĐÔI MẮT NHỚ TRỜI
khi vuốt mắt Hùng
14-04-1971
đôi mắt như 2 viên bi xám không đều nhau
chưa bao giờ tôi nhìn kỹ màu thủy tinh đến thế
tôi vẫn tin thời gian sẽ làm con người thành chuyện phù du
vậy mà không ngờ
đến hôm nay
tự dưng tôi trào nước mắt
14-04-2009
giọt nước mắt này
đã 38 tuổi
một thứ sáu
của đầu tuần tháng bảy
một nỗi buồn
đâu về trong bất chợt
một ngày trôi
với bao điều suy nghĩ
một cuộc đời
những được – mất đưa về
“MỘT” bài thơ
làm xao xuyến lòng tôi
một lời
cám ơn người đã viết