không có
một buổi sáng thức giấc, tiếng chim, ánh nắng, bầu trời
căn phòng, bức tường, gió
không có
không có chuyện xảy ra và không có gì
ngày hôm nay sẽ mất
giống quá khứ, không có
chuyện ghi lại, nhớ đến
không có tôi
không lịch sử
không quê hương
một thế giới vẫn cuồng loạn
không có
một giọt nước mắt để lau sạch
những điều không có.
ở với saigon không thấy saigon
ở với saigon vẫn nhớ saigon
nắng và mưa, trước và sau, trên và dưới, đêm và ngày
saigon vẫn saigon
không thấy saigon trong em
không thấy saigon trong tôi
không thấy kẻ saigon sống sót hậu saigon
saigon tôi và saigon chiếm đóng
lần quẩn thế
tôi vẫn không thoát saigon.
(có gì tội lỗi?)
khi muốn đụ ráo
cuộc đời.
tôi vắt hết muối từ thân thể, áp chặt tay vào mặt trăng, giữa tiếng sóng của sông Cửu
ai đã khắc vào đó tiếng hú từ cao nguyên Tây Tạng
những con cá đã chối từ ra biển
những rừng chàm đang bị đốn hạ
tôi tháo hết máu từ tâm hồn, áp chặt má vào mùi bùn đất, theo truyện kể một người bạn đã chết đuối trên dòng sông này hơn 40 năm trước khi vượt tù cải tạo
tôi lắng nghe
tiếng sóng và truyện kể là một
trên con thuyền ngược dòng sông Hậu tôi hóa thành trăm mảnh, tôi có đủ can đảm tự tha thứ mình để suốt đêm lềnh đềnh như một chiếc bè của kẻ lưu đày trong thân xác, trong quê hương và trong cuộc sống.
mặt trăng có thể tạo sự cân bằng cho thành phố này
lúc tôi ngã xuống
hoặc có thể thay thế một đoạn nhạc
để tôi vỡ ra
hoặc là chỗ
không chặt đốn, không đái bậy, không xả rác, không lấn chiếm
thỉnh thoảng tôi tin
những ngón tay của em có thể xếp đặt ngôn ngữ của tôi hợp lý hơn
hoặc
lúc tôi bay lên
mặt trăng lại trở thành một điều tưởng tượng
nơi ngôn ngữ tình yêu
lẩn khuất
trong im lặng.
Vietnam 03-2019