Đất đã cạn khô
Hoang tàn cũng mượn cớ
Mà về phơi trên cánh đồng tình ái những vạt cỏ úa mầu
Thời gian là những vết nứt sâu thẳm
Để lũ thế hệ ba mươi năm lủng lẳng treo mình
Trên những cành khô trụi lủi tri thức
Để em ơi lớn lên bán mình cho ngoại quốc
Bỏ ruộng đồng mặc váy ngắn hổn hển ngực no đùi trắng cạo sạch lông phèn
Những gã đàn ông no nê thân xác của em
Rẻ bằng chai rượu đế tưới lên gốc cây che hoan lạc vội
Những phố phố mua mua bán bán
Những mặt tiền rao giá trên trời
Một thị trường ảo ảnh tả tơi
Miễn cũng đua chen nhà lầu xe hơi trên nổi đau hấp hối
Để nông thôn Bắc Trung oằn lưng đạp xe ve chai đạp xe cốc ổi
Để xe thồ xe ôm phụ hồ dang nắng nám sạm cả cuộc đời
Để đám cuồng dâm đêm đêm xấn tới tìm kẻ nứt
Vạch áo nữ công nhân nhét vội mấy đồng tiền
Để ô nhiễm hóa sinh công nghiệp nghẹt chèn cuống phổi
Em ơi hít bả chủ nghĩa ngã nghiêng lầm lủi hết một đời
Em ơi phong trần son phấn rả cánh hoa tơi
Ôi tôi yêu Việt Nam quê hương tôi quá nhiều lầm lỗi
Thôi lạy Phật thôi quỳ xin Đức Mẹ
Cho tôi được quay về nguồn , cái thuở nằm nôi.
1.6.2009