(Nguyễn Thị Hải đọc và dịch)
Ngày 24.5.2018, tại Galerie Paris Horizon diễn ra buổi khai mạc triển lãm tranh “Thử khắc” (Bây giờ) của nhà thơ Bắc Đảo. Lần đầu tiên, toàn bộ tác phẩm tranh của ông ra mắt bạn bè và công chúng. Cuộc triển lãm sẽ kéo dài đến 31.8.2018.
Sáu năm trước vì chứng tai biến dẫn đến mất khả năng nói, nhà thơ Bắc Đảo bắt đầu chuyển sang vẽ tranh, như một liệu pháp thích hợp với ông lúc đó. Ông sử dụng thủ pháp “chấm mực”, hàng ngàn hàng vạn chấm thủy mặc đậm nhạt trên mặt giấy cấu trúc nên bức tranh. Như lời ông viết trong bài phát biểu khai mạc triển lãm: “Theo một nghĩa nào đó, mỗi người cũng giống như chấm mực, tụ tập và tứ tán, lầm lẫn và tìm kiếm, chính là “nguyên tố tự do” mà Puskin từng nói đến. Tôi muốn nhấn mạnh rằng, “chấm mực” xuất phát từ ý chí độc lập tự do của cá nhân, trong thế giới tối tăm sâu thẳm, nguyên tố đó chìm nổi, va chạm, và đột nhiên được một thứ ánh sáng nào đó soi rọi.”
Một vài nhận định về tranh của Bắc Đảo
– Một điều dễ nhận ra, thơ của tôi phần lớn là ẩn dụ, rất gần gũi với phương pháp “chấm mực”, nhưng vì môi giới của chúng không giống, nên thường khó biện nhận. Theo một nghĩa nào đó, “chấm mực” thuộc phạm vi tiền ngôn ngữ, chưa được đặt tên. Còn thi ca là một dòng sông khác, trong đó tất cả mọi yếu tố đều hướng về sự thần bí. (Bắc Đảo)
– Tôi thích thơ của ông ấy, tôi nhận thấy tranh của ông là những thi tác trình độ cao, là một trang thơ mà do những chấm đen trên đó tạo thành. (Adonis, nhà thơ Syria)
– Khoảng trống giữa những chấm thủy mặc trên giấy đã lưu giữ một hiệu quả vi diệu, không chấm nào giống chấm nào; vừa xem vừa suy đoán bức tranh bắt đầu từ đâu; quan hệ giữa cái hình thành trước và sau đó…. dường như đọc được một bài thơ ngắn trên đó, không gian của nó dường như không thuộc về đâu cả. (Dư Băng, nhà bình luận văn học )
– Khi vô số chấm mực được Bắc Đảo triệu tập về bên cạnh nhau, chúng hình thành nên một trận điểm, thành đám tinh vân, mảng khối, chỉnh thể, bỗng nhiên chúng có sức sống, không chỉ kề vai sát cánh, hấp dẫn lẫn nhau, cùng nhìn về một hướng, cùng tạo dựng nên một thế giới mới sung mãn sinh lực như cơn sóng đen hùng dũng, dường như còn khẩn thiết muốn giãi bày gì đó với người xem tranh, đây thực là một sự biến đổi kì diệu. (Lý Đà, nhà bình luận văn học)
Thử khắc, bức số 2
Thủy mặc trên giấy, 68x69cm
Thử khắc, bức số 5
Thủy mặc trên giấy, 69.5×101.5cm
Thử khắc, bức số 7
Thủy mặc trên giấy, 45.5x65cm
Thử khắc, bức số 23
Thủy mặc trên giấy, 46x57cm
.
Articles by Nguyễn Thị Hải
- Cái mũi ♦ Trên phía ngọn cây ♦ Một hình dung… ♦ Bạn cũ - 18.10.2018
- Túp lều bên hồ - 11.07.2018
- ước nguyện ♦ hồi tỉnh - 25.05.2018
- Những bài thơ từ vùng hồ đá - 04.05.2018
- Đường vành đai hoang vắng ♦ Mang nhiên - 03.04.2018
- Một năm sau vụ án ♦ Nơi tôi chôn con mèo của tôi - 13.03.2018
- Bóng bàn ♦ Thị hiện - 06.02.2018
- Thăm cô ♦ Hoa cà tím ♦ Dơi - 13.10.2017
- Bài thơ nhỏ tặng con bò nhỏ ♦ Đêm thu ♦ Đồng bằng - 21.09.2017
- Nuôi chim * Tiếng chuông - 03.08.2017
- Chăn nuôi * Chiếc vòng * Đàn bà * Đơn độc - 25.07.2017
- Chuông gió * Chiều mưa - 13.07.2017
- Ngôi mộ đất * Khách * Nước chè - 23.06.2017
- Hòn than * Cái bóng - 09.06.2017
- Người tù (囚) * Giọt nước mưa * Biển * Làng nhỏ - 31.05.2017
- ở riêng * cổ tích - 12.05.2017
- Chùm thơ về quê nhà - 08.05.2017
- thợ mộc * hướng nhà - 21.04.2017
- Chú * Tiếng kèn * Ông cháu - 05.04.2017
- Đường xuyên Á * Bạn biết phải không - 12.01.2017
- Tung hứng * Tấm chăn phơi - 28.11.2016
- Bãi rác - 22.10.2016
- Bọ cánh cứng - 08.10.2016
- con sâu * cắt tóc * chờ đợi - 26.08.2016
- bóng râm * Peru * canh chừng * Ocarina - 21.08.2016
- chùm thơ Nguyễn Thị Hải - 27.07.2016