Học tiểu học phải học trường của một người mang tên Vĩ đại nhưng lại là Thử nghiệm.
Học trung học phải học trường “mode” nhất, để nói tiếng nước người như gió để du học
Học đại học phải học trường “hot” nhất để giàu có
Từ cô bé xinh xắn hồn nhiên, trở thành một người đầy tham vọng và luôn tràn đầy áp lực, căng thẳng. Lấy chồng phải lấy được người danh giá, con của giáo sư nào đó tôn thờ cộng sản. Phải ở lại một cơ quan nhà nước để việc đi lại và thăng tiến dễ dàng mà vẫn kiếm tiền bên ngoài.
Sinh con, không chăm một ngày nào, để cho người giúp việc với Iphone, Ipad là phương tiện giao tiếp cho đến khi con tự kỷ thì cũng không thể hiểu tại sao.
Ra nước ngoài học lấy bằng tiến sĩ phải chứng tỏ mình giàu có và đầy đủ hơn tây để cho cái danh người Việt chả thua kém gì ai. Rất sợ ai đó nói chúng mày nghèo lắm phải không? Chưa có bằng lái xe nhưng phải mua xe sẵn đó, mỗi tháng trả vài trăm euro trong khi tiền trả dịch vụ trông con thì nhất định không trả, nhờ hết người này người kia, chạy vòng quanh, rồi kêu ca bận rộn, vất vả. Tiền có thể mua được nhiều thứ vật chất dễ dàng nhưng sẽ không bao giờ mua được sự sắp xếp thời gian có kế hoạch hay phẩm chất cuộc sống văn minh. Văn hoá thì không phải ai cũng học được và thích ứng được. Cho nên đỉnh cao giáo dục không cần những thứ này.