Em sẽ không còn tin vào màu lá úa
không còn tin vào một cánh chim bay
không còn tin vào một ngọn cỏ nô đùa
Em sẽ tin vào đôi bàn tay
tin vào sự lỗi nhịp thông thường
tin vào một buổi sáng mở mắt ra
em nhìn thấy sương rơi trên khung cửa
trên áo phai màu
Em sẽ tin vào vòm ngực của em vỡ toang
như một cánh cửa mở ra
cho những lối đi vào
không như nhau mà lại giống nhau
khác biệt mà tương hợp
cùng một nhịp
anh
anh
anh với em
anh với em
là một
Em sẽ in vào đôi mắt của anh
trong một buổi tối sẫm màu
không bạn bè
không rượu chè đàn đúm
chỉ mình anh bên em
bên em
bên em
chúng ta
như một in vào nhau
trên một bức tường mosaic đan thanh
trên màu mây da trời
trên cánh rừng màu xanh tím mang tên anh
trên những con đường
những đêm màu ánh trăng
trên đôi mắt còn lại thanh tân
nồng nàn say đắm
trên con thuyền vượt sóng
cửa tử cung
và những con tinh trùng quẫy đạp
lặng im lặng im
ngoài hành tinh trái đất
khô khốc
sa mạc hoang vu
bay lên
bay lên
Em sẽ tin
sẽ tin
từ ngày hôm nay
chúng mình bắt đầu
yêu nhau như những người khác
người yêu ơi
Anh ôm em vào lòng
một ngày mùa hè
thiêu cháy trên cả những ngọn cây xanh
những bông hồng đang nở
những cơn gió khát nghiêng nghiêng vào mái tóc đen của em
lấp lánh
Anh ôm em vào lòng
vòng tay ôm tròn xoe
như một bông hướng dương rực sáng
vòng tay anh
vòng tay kết nối
vòng tay tri tình tri kỷ
vòng tay số phận
của chữ và thi ca
Anh ôm em vào lòng
em trong trái tim nghiêng của anh
trên hàng chữ của anh
trong niềm vui của anh
và trong vòng tay chúng ta
Song tử thơ đã ra đời, vì có anh, người đàn ông thi ca của em, người tình tưởng tượng của em. Trong mọi sự hỗn loạn, anh đều hiện hữu và em cần anh biết bao, như lúc này, và em muốn được hôn anh, chui vào lồng ngực của anh. em cứ hình dung, em cao lớn vô chừng, anh nhỏ bé biết bao, nhưng rộng lượng với em, che chở em.
anh đang nghĩ về em phải không, và nghĩ về anh lúc nào em cũng rạo rực, và muốn được ở bên anh, có lẽ trong não em có chất chiết xuất nào đó từ anh, từ song tử, từ tên anh, những dòng thơ em viết. nó đã tồn tại và chảy trong em theo những mạch ngầm. em cần có anh, trong sự sinh sôi và tinh thần của em, trong những cảm hứng cần tích luỹ, cho sự chín, cho những ngẫu hứng điên rồ. thời gian trôi đi, những lúc quá mệt vì phải sống nhiều, làm nhiều thứ, anh vẫn bên em lặng lẽ. khi nào trào lên cơn yêu anh, em lại hờn ghen, lại lo âu, thấp thỏm. em không muốn chia sẻ anh với ai nữa. mà thực ra là anh phải chia sẻ nhiều để sống như em cũng thế, nhưng em chỉ yêu anh, có mình anh, không ai hơn nữa trong tinh thần của em, đời sống của em.
như lúc này, trong cơn say sưa cafe, em nhìn thấy những hoang mang, vỡ vụn, sự chập chờn, tan biến nhưng mạnh mẽ, em cần hôn anh, nắm chặt tay anh, cơ thể anh. như thể chết đi, khi chúng mình gặp nhau. em muốn gặp anh bao nhiêu, muốn gặp anh.
em yêu anh và không thể diễn đạt hết thành lời, không thể.
anh hôn em đi….