đời nhai
ra nhả lại
năm một lần rờ tua
giao giao
mặc chúng đoạt
thừa thừa nhận cái tô
giao hoài
giao không hợp
thừa gì thừa cóc khô
đổi thôi:
giao phận chốt
chẻ đốt
sạch bàn cờ
giao lui giao hết thỏ
thỏ ư
đã mãn mùa
thừa gì
nhận quá đủ
khổ lụy đốt đi cho
âm dương
nhàm gieo quẻ
thiên địa rỗng bên lề…
(nhớ Bs Ng.H.Nh)
hương tàn bàn lạnh gì đâu
phải chăng ấm cúng trong màu cỏ xanh
đời đâu tàn cuộc tương tranh
kẻ đi người ở đứng nằm dzậy thôi
cuối năm chỉ một đứa cười
chừng trong di ảnh mi đòi rượu chăng?
dù sao cũng tận phong trần
nầy tao chủ xị nốc giùm ly mi
ly nào cũng không là ly
ly không biệt? ồ thì mi cứ cười
tao giành lấy rượu miễn mồi
nốc khan òng ọc đứng ngồi rồi đi
cuối năm dù họa hoằn khi…
ngó theo tao biết rằng mi vẫn cười
(thành nội Huế – tết khỉ – 06/01/2016)
.