Tặng Nguyễn Tường Cường, ghi dấu ngày…
Trống rỗng của một ngày
Hắt hiu của gió
Lùa vào hang hốc mắt mũi
Vào đầu lâu trong hồn
Lớp lớp lá khô tàn rụi
Kể gì nữa mùa đông
Khi lạnh hàn kết cứng hơn xương
Đông đặc vườn hồng
Đông đặc hết thảy
Hồng nhung hồng trắng hồng vàng
Đang túa khắp gai nhọn
Đang phô bày sắc hương
Em có thể vào quán
Hắn ngồi đó
Bàn ghế ly tách cà-phê đen
Râu tóc úa bạc hiển nhiên
Em có thể vào quán
Hắn ngồi đó chờ đợi em
Nhưng kẻ lạ kia là ai vậy
Có phải anh?
Sài Gòn, 11-11-2014
.