tặng nguyễn đình thuần
mấy tháng vợ đi xa
bàn tay như nằm vạ
râu vẫn nằm trong rá
cá vẫn nằm trong rổ
không còn ai băm bổ
cự nự một đôi điều
ngắm mình vẫn liêu xiêu
cùng điệp khúc léo nhéo
chim ơi chim ơi chim
bay vào rất yểu điệu
bay đi hóa bần thần
ngậm hoài chưa sút mỏ
gõ hoài chưa sứt móng
lớn xác còn rị mọ
thân đá tảng ù lì
nằm xem vân đuổi cẩu
xóa hết một trời mơ
một ngày nở thiệt to
thì mình teo tóp lại
một bữa vợ quay về
dọn nhà cửa đề huề
vẫn còn vướng cái rác
ở tận cùng sơn khê
tháng giêng năm mười bốn
.