ngồi mãi cũng chán tụt xuống đứng
đứng riết ê càng leo lên nằm
nằm cố. lười trây. đâm ra nhược
một đời rẻ rúng đặng bao lăm
cái gì như thớ gỗ
cái gì rung bần lên
cây không còn hít đất
người không còn thở dốc
lúng liếng xinh bầu trời
sao ngậm câm. không nói
cười đi. không thôi trễ
chuyến đi này rất vội
con thuyền. à. con thuyền
chiếc xe. ừ. chiếc xe
không. mình thích lội bộ
như công án bỏ về
nơi đường cong tiếp giáp
mình vẫn hằng xa nhau
nhớ. cạ nồng yêu ái
cho quả đất ngập đầu
một vài năm mực thước
rồi trổ theo luông tuồng
à. cái vỏ rách mướp
ngó cũng còn thương thương
9, 10 decembre 2012
.