Tiếng mandoline réo rắt buồn
hôn những nụ điên lên trái tim đêm mỏi mệt
người bước ra từ mông mụi nhìn ngọn gió chùng vai
giở hướng rùng mình di chuyển như con sâu róm
có cánh bướm tự vò nát phấn hương chết bên ngọn bạch lạp một phù phiếm
kìa em, con thiên nga lạc ra ngoài những trường khúc ballet
ngồi nhớ nỗi đau hạnh phúc trên mười ngón nhón
ép đóa pensée khô héo vào ngực ước nghe bài thánh kinh khuya
lần hạt nước mắt vì đã vỡ rồi tàn rồi nhạc kịch mang tên hôm qua
sao còn chần chờ chi một động tác cuối
người đàn bà bóng đêm ngồi uống ly rượu mặt trời
lắc xoay càn khôn lặng cười khoái trá
này những con người cứ hành hạ nhau thỏa thích
mà không biết thời gian quá ngắn cho những yêu thương
xin đừng hỏi tôi sẽ là ai vào ngày mai
bởi tôi nào biết mình có đầu thai không trong tâm thức héo hon này
khi mà bóng đêm ngâm rượu mặt trời
lênh láng ngáng chân cuộc tình té sấp
tôi nghe mình là rừng chôn chân nhìn người khác bước đi
không đuổi
.