Em khảm lệ vào thơ
chạm lên chữ vụng dại nhớ
nêm vào tứ ngọt bùi của yêu
treo trên ý khuya long lanh đôi mắt ướt
cánh gió rối ren tơ lòng
bài thơ viết chưa xong thở dài trên bàn phím
đau lịm nỗi nụ tàn
khóc mười ngón tay thiêng hết phép
Mưa xuân rơi điệp khúc ru dỗ
anh bước ra từ nỗi nhớ quá đỗi huyền hồ
như gói ghém bởi sương lam sương tím
vừa quen vừa lạ lẫm
cười nụ bao dung nắm tay êm ái
dắt em bước lên bảy sắc cầu vồng
đưa chân theo nhịp điệu không lường
đôi vầng nhật nguyệt trên kia
là những trái cây hoang đường chứng nhân soi sáng
Anh!
đừng đưa em đi xa
vì cầu vồng vốn mỏng mảnh
em sợ mình rơi chẳng biết chừng
xuống vực không nhau
phút giây này
em nhắm mắt gởi trao khuôn môi trái cấm
hãy bắt đầu đi anh
nghi thức
của thuộc về
.
Hay, có thể viết bằng một cách thức khác:
Thơ viết chưa xong thở dài trên mặt phím
Lệ chảy ào ào hoen lên chữ mong manh
Treo trên ý, long lanh đôi mắt ướt
Lịm chết nỗi đau của tất cả nụ tàn