Cà phê đen được dọn ra ngoài trời
giữa đám ghế bàn lòe loẹt như sâu bọ.
Những món chưng cất quý giá
đầy sức mạnh ngang với Có và Không.
Nó được mang ra từ căn bếp tối ám
và nhìn vào mặt trời không chớp mắt.
Trong nắng một chấm đen bổ dưỡng
chảy nhanh vào một khách hàng tái nhợt.
Nó như những giọt của sự sâu thẳm màu đen
mà linh hồn đôi khi tích tụ được,
đưa đến cú đẩy hữu ích: Đi!
Hứng khởi để mở mắt.
Tôi lái xe qua một ngôi làng ban đêm, nhà cửa vươn lên
trong ánh đèn pha—chúng thức, đòi uống.
Những căn nhà, chuồng trại, bảng hiệu, xe cộ bỏ hoang—giờ đây
chúng khoác lên mình Sự Sống.—Con người đang ngủ:
vài người ngon giấc, những người khác nét mặt hằn lên
như đang khổ luyện cho vĩnh hằng.
Họ không dám buông bỏ dù giấc ngủ họ nặng nhọc.
Họ nằm nghỉ như những thanh chắn hạ xuống khi điều bí ẩn kéo qua.
Ngoài làng con đường duỗi xa vào đám cây rừng.
Và đám cây đám cây cùng nhau nín thinh theo một thỏa ước.
Chúng có màu kịch, tựa như ánh lửa.
Từng chiếc lá sao tách biệt đến thế! Chúng theo tôi về nhà.
Tôi nằm xuống ngủ, thấy những hình ảnh lạ
và những ký hiệu tự vẽ lấy mình đàng sau mí mắt
trên bức tường của bóng tối. Nơi khe hở giữa thức và mộng
một mẫu tự lớn cố lách mình vào nhưng không lọt.
Theo bản dịch tiếng Anh của Robin Fulton “Espresso” và “Nocturne” trong tập thơ The Great Enigma (New York: New Directions, 2006), hai bài thơ nguyên được in trong tập Den halvfärdiga himlen (Thiên đàng dở dang) (1962).
Xin dịch một bài thơ khác của Transtromer…
AFTER A DEATH
Tomas Transtromer
Once there was a shock
that left behind a long, shimmering comet tail.
It keeps us inside. It makes the TV pictures snowy.
It settles in cold drops on the telephone wires.
One can still go slowly on skis in the winter sun
through brush where a few leaves hang on.
They resemble pages torn from old telephone directories.
Names swallowed by the cold.
It is still beautiful to feel the heart beat
but often the shadow seems more real than the body.
The samurai looks insignificant
beside his armour of black dragon scales.
SAU MỘT CÁI CHẾT
Có lần một cơn địa chấn
để lại phía sau một đuôi sao chổi dài lung linh.
Nó ép ta nằm nhà. Nó làm hình ảnh ti vi mờ như sương tuyết.
Nó để lại những giọt lạnh trên dây điện thoại.
Ta vẫn có thể trượt tuyết chầm chậm trong ánh mặt trời mùa đông
qua những bụi cây chỉ còn sót vài chiếc lá.
Chúng giống như những trang giấy xé ra từ những cuốn danh mục điện thoại cũ.
Tên tuổi đã bị cái lạnh nuốt chửng.
Vẫn còn hạnh phúc cảm nhận được nhịp đập con tim
nhưng bóng dường như thực hơn hình.
Chàng võ sĩ chẳng là gì cả
bên bộ giáp trụ vảy rồng đen.
https://owlsmag.wordpress.com/2010/05/06/olives-transtromer/