Đường xa lặng lẽ im nằm /
Đi trong bóng tối vấp chân lăn cù /
đứng lên, sờ soạng như mù / bước đi
động đá tiếng từ lá khô / xạc xào
có kẻ cơ hồ / theo sau, xào xạc mơ hồ theo sau: /
Đi chậm, hắn không đi mau /
chạy nhanh, hắn chạy, quay đầu: Không thấy ai /
Vắng tanh, đen tối trong ngoài /
chỉ nghe ra tiếng bước dài là tôi /
cua ngang rẽ dọc lần hồi /
dẫn về đâu giữa đường đời u minh /
không ai chờ, không ai theo mình /
nơi tôi đeo đuổi bóng hình té lăn /
đứng lên, gặp mặt, nói rằng: / Không có ai.
Octavio Paz
Here is a long and silent street.
I walk in blackness and I stumble and fall
and rise, and I walk blind, my feet
trampling the silent stones and the dry leaves.
Someone behind me also tramples, stones, leaves:
if I slow down, he slows;
if I run, he runs I turn: nobody.
Everything dark and doorless,
only my steps aware of me,
I turning and turning among these corners
which lead forever to the street
where nobody waits for, nobody follows me,
where I pursue a man who stumbles
and rises and says when he sees me: nobody.
.