Em cất lời ru
phía đã mòn từng hơi gió
ta về
lững thững chân say
ngày lẫn lộn ngày
Gió cấu cào ngoài cửa
từng đêm
căn phòng trống rỗng
cái hôn chạy từ thực sang mơ
nỗi nhớ
chạm vào phần giường lạnh ngắt
Ngày dâu bể trôi em về phía gió
biết mình không thể . . .
còn nói thương nhau đến tiếng thở sau cùng
đã khóc
đã cười
rồi đã hẹn . . . tìm nhau . . .
Mù mù bụi trần bay
em chồng con một ngày chưa hết gió
ta lạng quạng dìu ta
tới phía em cười . . .
Đập vào mưa
đập vào bóng đêm ào tới sớm
đập vào ánh điện nhạt nhòa
những khuôn mặt cuối chiều
Đã méo mó sau một ngày dài
lướt xoẹt qua nhau
nụ cười
hoặc bốc mùi cồn
hoặc nồng mồ hôi và bụi đất
trộn vào đêm
Cứ giông giống nhau
ánh mắt vô hồn
miệng rộng . . . và tanh . . .
môi chảy xệ xuống cằm
mấy chiếc nanh dài quá khổ . . .
Những khuôn mặt cuối chiều
không dám nhìn nhau
sợ nhận ra mình . . .
(Tam Kỳ, 29/03/2011)
.