Nguyễn Phan Thịnh
những ngày nội chiến
giọt chuông quanh ngọn tháp chuông thắp lên ngọn đèn đỏ
những con muỗi bâu lên da xám thò ngòai quần áo móc hay đeo từ những cửa xe vỡ kính, hút máu trên những lá cỏ trên những viên sỏi trên những sợi tóc và trên mép đường rầy
buổi chiều những bà mẹ run rẩy thắp hương đốt nến và thu hai bàn tay lên mặt đã ứơt như mặt ngói mùa mưa đầy rêu xanh
những cây súng nằm hiền lành như những cành củi vung vãi, nghếch mũi lên trời thở hơi khét
sự sống ở bên kia khu rừng , tận đầu đường sắt : ở đó những đứùa con nít bán hạt dưa, viên sếp ga ngậm ống điếu ngó đôi trẻ hôn nhau, những người ăn mày rên rỉ và những người lính dựa tường quạt mũ sắt bọc lưới
lặng lờ êm ái những bước chân bên thân tôi, ngón tay nào vuốt hàng lông mi đóng nửa chừng và nước mưa rơi xuống mát mẻ rung động
cảm tạ vô vàn sự ôm ấp thân mật
xin chặt thêm
và bay lên những làn mây cao vô cùng cao,
phải không em, còn gì nữa đâu, chúng mình đi trên váng bọt phù du và ngã và đã khóc, chúng mình mua kẹo ngọt cho nhau ăn, ngủ trong hơi thở nhau và chúng mình đã ưu phiền
buổi tối những ngôi sao rụng xuống đầy trời như những mắt nhìn du dương , tha thứ và ân ái
làm những bạn bè thân yêu gần gũi nhất của tôi trong trái tim, chưa bao giờ biết trong những ngày đã sống bây giờ xa lạ rồi
xin nhỏ lại nhỏ lại rất đáng thương,
phải không mẹ, cuộc đời ấy là tất cả hờn tủi,phản bội, kinh khiếp và thiêng liêng, mẹ con ta nương náu định mệnh và than vãn với nhau và ân hận vĩnh biệt
con đã chết từ hôm ấy trên cỏ đồi và đất sét
sự tiếp diễn phiêu lưu trong hư vô
những ngón chân ngứa ngáy khởi đầu thế hệ rã mục đầy bóng tối
thôi từ giã từ giã
như một dòng suối trườn đi không định hướng, hăng hái và hy vọng ở đầu đằng kia, nhưng nó khóc cùng thở những hơi dài
1963
thơ viết trên vách lửa
1
đời kiệt khô sinh lực
tâm hồn nương tựa đâu?
2
nỗi tồn vong ngiệt ngã làm hơi thở mỏi mòn
nhịp tim vật vã thớ óc riết căng rồi rời rã
giấc ngủ dựt giành với thần chết
cuộc chiến đấu với hư không mỗõi giờ khốc liệt
3
một ngày ta đi trong bóng đêm hang huyệt
với cuồng vọng ngu điên
mà ngọn đuốc soi đường lừa phỉnh ta
mặt trời rạng đông bừng chói
ta khinh thường tình yêu vầy vò đùa chơi cảm giác khổ đau
như chuốc rượu say no mửa vật vờ cho tâm trí hoang đàng
bốn bờ chới với
ngọn đuốc phỉnh lừa tắt lụi
thì mặt trời ta đã tắt sau lưng
4
ôi trời đất hoang mang vô tận vô cùng
ta hiểu vì sao giun dế mãi kêu than
mà cánh chim quét bụi mây ngàn bay dưới mặt trời chết đứng
ôi trời đất vì đâu hoang mang
và những tinh cầu đang mỗi giờ hấp hối
5
trái đất rúm ró khổ đau dạt dào biển lệ ném mình
trong quĩ đạo mù lòa
lòng rạn nứt âm thầm sôi sục lửa
mà những đỉnh cực lạnh lùng tiếp tục rã băng
6
giữa lòng truông cỏ cháy trơ vơ thân cây già trần trụi
trời mây xám quánh tai ương
nhựa bốn mùa khô xác
rễ bấu hút điên cuồng
bừng bừng như đuốc sống
ngọn nhánh với vươn lên
7
ta dừng lại bên cầu soi mình trên con nước lang thang
chưa bao giờ khô cạn
xa lạ bến cũ bờ xưa
mặt mũi ta cũng hồ như theo xa lạ tự bao giờ
chỉ còn đáy lòng ta niềm khao khát tự do
như con nước mãi lang thang
và tình em trong hồn ta mãi hoang đàng
8
em ơi có hiểu vì sao hàng triệu năm trái đất mãi lưu vong
vì tình yêu đốt lửa trong lòng không bao giờ nguội tắt
cứ bay tìm một quỹ đạo trùng sinh
đôi tinh cầu ấp ủ giữa u minh
1983
phố Huyền Quang
ở phố Huyền Quang
nhỏ như con hẻm
không ai biết Huyền Quang
tường vách vá xiên quàng
trăng nghiêng nhìn méo mó
phố Huyền Quang đến đâu
tiếng chuông gieo u tịch
nghìn xưa sang nghìn sau
ở phố Huyền Quang
mờ mờ bóng sương
xanh xanh bóng rêu
tất cả đều thinh không
ở phố Huyền Quang
cúc hoa hoài trúc lâm…
11/95
sương lá xanh
lá xanh một giọt sương
long lanh mắt em ngoan
lãng đãng chân trời tổ tiên
lặng im kéo sợi suốt nghìn năm
âm thầm dệt tơ kéo sợi
mắt em con thoi ngoan
mắt em buồn không lời
trên lá xanh không dưng
lá xanh em ơi mắt xanh
đang thiên nhiên dập xóa
dưới trời không xanh nữa
trên biển sông không xanh nữa
tóc trẻ thơ không xanh nữa
lá xanh em ơi tuổi xanh mồ côi
ông cha chúng ta lặng lẽ bó gối
chân trời u u minh minh
vô vọng một giọt sương
một hạt ngọc cũng phù phiếm
trên đầm lầy phì nhiêu ác liệt tím bầm
bầm như không thể bầm hơn
lá xanh em ơi giọt sương
nếu thật ngày mai có bình minh
chúng ta đi tiếng chân rỉ sét
những giấc mơ có khóa
trẻ thơ vẫn ra đời là thách thức
cuộc sống đổi khác hơn
lá xanh em ơi mắt em phép lạ
ngày sâu kiến hồi sinh
sương lá xanh mơ xanh
rưng rưng những linh hồn vô tội
8.2006