Đỗ Quang Nghĩa
Tàu chiều
Chân trời thẫm hoàng hôn xanh cánh đồng mùa đông mảnh trăng cuối rừng tìm ta qua cửa sổ con tàu. Ở đâu, đi đâu bạn bè ta – những niềm chờ đợi tha thiết, khôn nguôi.
Ngơ ngẩn
Ở gần núi, yêu núi ở gần sông, yêu sông đến biển về, nhớ biển. Giữa bao điều ràng buộc chọn một góc cuối chiều tím dần theo ánh sao.
Tàu đêm I
Gặp lại em ta sẽ nói gì tay còn run bắn, nắm tay em? Thời ta yêu em không có đêm nào tối như đêm nay không có đêm nào buốt như đêm nay không có đêm nào nhớ như đêm nay. Thời ta yêu em ý nghĩ của ta rất khác. Tất cả đều đã khác sao ta vẫn yêu em.
Tàu đêm II
Sao không được như ánh đèn thành phố giống nhau và giống nhau? Sao không được như cát đùa trong gió giống nhau và giống nhau? Sao phải sống nỗi buồn không giống ai sao phải đi đến cuối những chân trời? Sao không được như ánh đèn thành phố sáng và sáng chói, giống nhau?
Tàu đêm III
Chuyến tàu đêm đi qua vùng đất gắn với cha bây giờ bằng quá khứ 10 năm. 10 năm bạc màu mái tóc không chừng bạc cả ước mơ Chuyến tàu đêm đi qua vùng đất nơi cha đã gieo mầm, cha đã có các con. Những đứa con – và cha tồn tại chuyến tàu đêm có đích để về. . Nước đóng băng dòng sông mùa đông vết chân, con vịt nào, xòe trắng. Anh đang sống những ngày không em. Nhũ băng như nhũ đá ngày ta đi lễ chùa. Chim bồ câu tha rơm làm tổ cuối mùa ái ân. Bao giờ mưa rơi trên sông? Những ngày xa em đóng băng trong trí nhớ.