…và cái ngày định mệnh ấy đã đến, em nói là ngày nghe được một lời rất thật, còn tôi thì gọi là ngày nhận ra gương mặt của tồn tại, người coi giữ nền văn minh đã gọi tôi và em đến chỗ làm việc của ông, làm như thể sắp xảy điều gì hệ trọng, ông có vẻ trang nghiêm, trầm lặng, chìm đắm, cứ thế, ông ngồi lặng đi gần cả tiếng đồng hồ, thưa, ngài cho gọi chúng tôi đến, tôi hỏi, vì chẳng còn chờ được nữa, phải, ông gật đầu, đáp, rồi lại tiếp tục lặng lẽ ngồi nhìn khoảng không trước mặt, khi tôi định kéo em ra về thì ông ấy bắt đầu nói, thế giới là đang thay đổi từng ngày, nguy cơ tụt hậu là rất dễ xảy ra, hoặc là theo kịp các khu vực văn minh khác, hoặc là chết, giọng ông có vẻ căng thẳng, thê lương, như thể là sắp cùng tôi và em bước vào chốn hiểm nguy chết chóc, nhưng nền văn minh của đất nước chúng ta là mang sẵn trong nó những yếu tố lịch sử chẳng có nơi nào có, nhưng thưa các vị, sự nhiễm bẩn linh hồn và sự phát triển xã hội đất nước là chẳng thể cùng chung dưới một bầu trời, mà sự nhiễm bẩn linh hồn ở nơi các vị thì thật là trầm trọng, nghe nói tự bấy lâu các vị vẫn làm công việc tẩy rửa nhưng vẫn chẳng thể tẩy rửa được, do vậy các vị chẳng thể tiếp tục là công dân của nền văn minh này, ông ấy nói, rành mạch và khúc chiết tựa vừa đọc vừa xem một văn bản khuôn mẫu được soạn sẵn tự hồi nào ở chốn thượng giới, và tôi với em chưa kịp có lời biện bạch nào, ông đã vung tay một cái thật mạnh, giờ thì các vị hãy đi đi, ông nói, và vung tay, chỉ vung tay một cái tôi và em đã rơi vào một nơi xa lạ, có tiếng con bò rừng hay tiếng con voi ma mút nào đó rống lên đâu đó, và từ những hang động thâm u bước ra những con người mình đầy lông lá, hay chúng ta đã lạc vào thời tiền sử, em rỉ tai tôi, vẻ sợ hãi, tôi bảo là hãy cứ bình tĩnh chờ xem, và như có sức quyến rủ nào đó của sự sống, đám người lông lá bỗng lao về phía trước, bọn họ cũng rống lên, tiếng rống dội vào vách núi, nhưng chẳng phải tiếng rống có tính cách gọi đàn của lũ bò lũ voi, mà như một lời thề quyết tử, và lát sau, như có ai đó thư thả bước ra từ tòa lâu đài to lớn ở phía bên kia những hang động, kìa, nhà thông thái từng dạy em cách tẩy rửa linh hồn, em lại rỉ tai tôi, vẻ hoảng hốt, tôi bảo là hãy cứ bình tĩnh xem sao, và liền đó thì nhà thông thái của em bước lên chiếc bục bằng sắt kê ở sân tòa lâu đài, bắt đầu thuyết giảng về nền văn minh nhân loại, vì cách hơi xa nên tôi và em chỉ nghe câu được câu mất, đương thuyết giảng, ông ấy bỗng la to lên, lần này thì tôi và em nghe rất rõ, xin chào các vị đến từ các xứ sở mặt trời mọc và mặt trời lặn, xin chào, nhà thông thái của em cứ gân cổ rống lên, hình như là có tiếng súng từ phía lâu đài vọng lại, người ta đương bắn nhau, em lại rỉ tai tôi, vẻ kinh hãi, còn tôi thì lại nhìn thấy đám phụ nữ rất đông, ăn vận vô cùng sang trọng, đang thay nhau ôm hôn nhà thông thái, hoan hô trí tuệ thời đại, đám phụ nữ cũng rống lên, và liền sau đó thì từ trong tòa lâu đài bước ra rất nhiều nhà thông thái, bấy giờ thì cả đám phụ nữ lẫn đám nhà thông thái đều trần truồng, bọn họ ôm nhau lăn lên đất, tôi nhìn thấy mồ hôi mồ kê và các thứ từ cơ thể bọn họ chảy ra lênh láng trên sân tòa lâu đài, lại có tiếng súng nổ nữa, rồi tiếng kêu cứu tiếng hoan hô và đả đảo vang lên đâu đó, rồi tôi lại nhìn thấy ai đó đang giang tay đỡ lấy những hòn đá từ trời cao đang rơi về phía mặt đất, hay là chúng ta đã lạc vào thời hậu tương lai, tôi nói, em ngơ ngác nhìn tôi, và sau khi buột ra lời ấy, tôi cảm thấy vô cùng hoang mang, vì cũng chẳng biết tôi nói thế có nghĩa là sao,
Giã, tháng 10/2015
bài đã đăng của Nguyễn Thanh Hiện
- ĐÃ CÓ MỘT TƯỜNG TRÌNH KHÁC VỀ THẾ GIỚI - 20.04.2021
- NÓ LÀ THỨ CÁNH MỎNG NƯƠNG THEO CỔ TÍCH - 13.04.2021
- Trò chuyện với người con gái của dáng vẻ vô biên - 13.07.2017
- MỘT THỨ TỪ VỰNG TINH TẾ VÀ KIÊU SA - 26.10.2016
- tôi nghe ký ức dày đặc những cơn mưa - 29.03.2016
- CÁCH TỐT NHẤT LÀ CA NGỢI HẠNH PHÚC - 15.01.2016
- CUỘC HÀNH TRÌNH LÊN SUỐI NƯỚC NÂU - 30.12.2015
- tôi đi, và một hôm gõ cửa được cổ sơ - 04.12.2015
- NHỮNG NGỌN GIÓ THỔI VỀ TỪ QUÁ KHỨ / ÂM VỌNG NGUYÊN SƠ - 14.09.2015
- NHỮNG KHÚC HÁT GỬI LÊN TRỜI - 11.09.2015
- TRƯỜNG CA DẤU TÍCH - 24.07.2015
- KHÚC CA BI THIẾT CỦA MỘT KẺ CÔ ĐỘC - 17.04.2015
- Tôi ca ngợi tổ tiên tôi - 02.04.2015
- CUỘC CHỐNG TRẢ ẢO ẢNH - 17.03.2015
- Aphrodite - 16.03.2015
- CUỘC TRỞ VỀ NGUỒN CỘI CON NGƯỜI - 27.02.2015
- VŨ KHÚC MÁU - 16.02.2015
- những phác hiện đầu tiên ♦ cách chép về sông núi - 13.02.2015
- CON ĐƯỜNG CỦA RƯỢU - 06.02.2015
- người buôn ngựa ở quảng trường Tahir - 23.01.2015
- NHỮNG KHOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ TRONG ĐỜI TÔI - 20.01.2015
- những câu kinh không vần - 23.12.2014
- và một ngày mùa thu có kẻ đi ngựa vào làng - 22.12.2014
- THỬ ĐỀ XUẤT VỚI TRẦN GIAN - 25.11.2014
- CŨNG CHỈ LÀ CÁCH TỰ HUYỄN HOẶC MÌNH - 11.11.2014
- MỘT NGÀY CÓ ĐỦ ÁNH MẶT TRỜI - 02.10.2014
- ai đang vỗ nhịp… ♦ những dòng sông… ♦ hay có kẻ… - 18.09.2014
- Một cách nói khác của niềm khao khát - 05.05.2011
- Những trang sử bằng đất - 14.01.2011
- Sự đùa cợt của thời gian - 31.12.2010
- Gươm đàn nửa gánh - 28.12.2010
- Trên con đường du hành qua miền đất chôn nhau cắt rốn của mình - 08.12.2010
- Bấy giờ thì trong những bài ca của đất - 02.12.2010
- Cách gọi cửa... ♦ Trong thứ ánh sáng... - 23.11.2010
- Những bài tập viết của tôi – phần II - 09.11.2010
- Những bài tập viết của tôi – phần I - 08.11.2010
- Sông Nước - 04.08.2010
- Số phận của một phác thảo - 19.07.2010
- THIÊN ĐƯỜNG TUỔI THƠ - 13.07.2010
- Phía bên kia tồn tại - 11.11.2009
- Một Cuộc Chơi - 26.10.2009
- MỘT CÁCH CẮT NGHĨA QUÁ KHỨ - 28.07.2009
- Một Cuộc Giành Lại - 22.07.2009
- Ông bầu săn - 29.06.2009
- Nước Phật - 19.06.2009
- Khúc Rọ Rưa - 12.06.2009
- Lưu Khốc - 04.06.2009
- Vua Ngu - 19.05.2009
- Những luống hoa cải vàng - 14.07.2007