kẻ đắm tàu
đó là một buổi chiều yên tĩnh
tôi hít một hơi thật sâu và nhận được một va-li về bản thân mình
trong bồn rửa chén, tôi nhìn thấy tôi chìm đắm, nhăn nhíu và bẩn
cơ thể của một đứa trẻ da trắng gầy
mong manh và trơn tuột
có ai cứu tôi, ngay cả khi con sóng nhấn chìm
đôi khi tôi bị đâm và bị rách lưới
tâm trí như một lưỡi dao kim cương bị hỏng
ranh giới giữa cuộc sống lặn ngụp
những bóng ma và đôi mắt ám ảnh
biến mất giống như con tàu bị đắm
không có thời gian cho câu hỏi từ bề mặt của tuyệt vọng
có thể là ngày mai, có thể vào tuần tới, cũng có thể tôi không bao giờ trở lại
thu thập các mảnh của trò chơi ghép hình
không có ngôn ngữ, không có các ngày trong tuần, không có quan chức chính phủ bị đe dọa
không có gì để loại bỏ, không có gì để thêm, không có gì được chấp nhận hoặc bị từ chối
dòng chảy của sự thờ ơ không bao giờ dừng lại
tôi bắt đầu từ những chữ cái
cuốn sách về những người lặn sâu trong cuộc sống
tên họ sẽ bắt đầu từ đường chân trời
đôi mắt sáng như than đen móc neo vào đáy biển
retro
buổi chiều lười biếng trên chiếc ghế dài
ngày đi theo những mặt tiền màu xám
gác chuông nhẹ nhàng boong giờ muộn
tôi cải trang thành một khổ thơ tình
bờ cỏ ướt dưới ánh đèn mùa đông
con đường quanh co những vết mưa bầm tím
tôi điền vào giữa mình và người lạ đi qua
khoảng trống hoác bài văn xuôi tẻ nhạt
bầu trời mãi bỏ đi, hướng gió giả vờ
con bồ nông trong mũ bơi huýt sáo
những chiếc lông chim chầm chậm xoay vòng
giấc mơ bị sờn của tôi mắc kẹt trong cát lún
như người đàn ông xa nhà đã lâu
mỗi bữa ăn của ngày bỏ lỡ
tôi đã mất một mùa đông trong bộ nhớ cứng đầu
và gió giữa những cây mùng quân, bò như con rắn chậm . . .
crazy kim
tôi nhớ đêm nhà kim
áo khoác treo một dấu hỏi
cô mặc chiếc váy nhỏ màu trắng với những chấm polka đỏ
cô là một khoảng cách, nhưng với tôi lúc này cô đang đứng trước mặt
tôi nhận ra lý do tại sao tôi đã ở đó mà không phải một nơi nào khác
đó là khi tôi bắt gặp cái nhìn xói mòn, im lặng và điên dại của kim
đêm kẻ những đường viền lên mắt cô mệt mỏi
cảm giác kỳ lạ của tình yêu chảy từ những giọt nước mắt
giống như cận cảnh quay chậm trong một bộ phim
không trang điểm
tin tôi đi, giữ lại những cảm xúc không phải là một cái gì quá khó khăn
đôi khi chúng ta chạy như điên qua đám đông xô đẩy
hét lên tên ai đó giữa đường phố
thành phố hình thành từ các con số và các dấu hiệu
trong đó kim sống và thở
khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác mở ra
tôi biết nếu mình đi qua cánh cửa trước mặt
như những sợi dây điện cháy đến rạng đông
kim là một cách sống, một phần của tiếng thở dài
một dấu đóng trên bóng tối
* Một bãi thơ, tranh digital của Nguyễn Man Nhiên
bài đã đăng của Nguyễn Man Nhiên
- ra đảo ngày mưa nghiêng ♦ người hoang vu nơi lạc - 06.09.2017
- out there the sky… * haunted season * new year’s eve - 06.04.2017
- ngoài kia trời xám màu đông * mùa ám * giao thừa - 01.03.2017
- thêm tôi vào đêm và những gì địa ngục - 29.11.2016
- về xem thủy triều phơi nắng - 20.11.2016
- những cái cây xứ chuyên chế - 04.10.2016
- cảnh trí - 24.09.2015
- tôi đặt ngày lên chảo - 14.09.2015
- khi các vị thần co rúm lại - 04.09.2015
- tôi đã bay lên, như một tiếng thở dài nhẹ nhõm - 25.05.2015
- sầu khúc đeo găng trắng - 21.04.2015
- một ngày tồi tệ - 23.09.2014
- định nghĩa - 16.09.2014
- những bài thơ đêm - 04.08.2014
- di sản - 28.07.2014
- đi lạc ♦ mưa lạ ♦ một dự báo trắng - 09.06.2014
- Vâng, báo cáo anh! - 23.08.2012
- tôi đang rung như một cái chuông - 02.08.2012
- bài hát màu xanh lá cây rách - 12.07.2012
- thi sĩ là nòi thấu thị - 28.11.2011
- ý tưởng này của một kẻ mơ mộng đeo bám - 02.11.2011
- bài không thơ số 1 ♦ bài không thơ số 2 - 15.10.2011
- Nếp Xưa, Tết Việt - 30.12.2006
- thơ Nguyễn Man Nhiên - 28.11.2006
- Thơ Nguyễn Man Nhiên - 25.11.2006
- Chùm thơ Nguyễn Man Nhiên - 01.11.2006
- Chùm thơ Nguyễn Man Nhiên (#10) - 28.10.2006
- Dalat by night - 12.10.2006