Trịnh Cung, Cây sồi (bức #10)
LTS: Trong những ngày lang thang ở thành phố Arcadia, California vừa qua, họa sĩ Trịnh Cung đã phát hiện những cây Sồi ở đây mang dáng dấp con người một cách kỳ bí. Chúng đã gây ám ảnh và xúc cảm mạnh khiến ông đã vẽ và viết về chúng. Một trong những bức vẽ bằng chì than ấy, có bức số 9, Trịnh Cung đã dành riêng tặng cho nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng khi biết bạn mình đang lâm bệnh ngặt nghèo như một lời cầu nguyện tốt đẹp cho nhà văn. Và với “Huyền Thoại Cây Sồi Già và Người Ðàn Ông Duy Nhất,” dùng hình thức của chuyện cổ tích, Trịnh Cung mô tả cây Sồi như một biểu tượng của sự sinh tồn bất diệt, của tự do và yêu thương thủy chung dù trong bão tố, trong địa chấn hay trong khốn cùng. Với chúng ta, cây Sồi cũng là văn chương và nghệ thuật, luôn đưa chúng ta vượt thoát như cây Sồi già kia đã đưa gã đàn ông duy nhất sống sót đến một Arcadia khác. Nguyễn Xuân Hoàng chẳng phải là gã đàn ông đó hay sao?
Truyền thuyết rằng, thủa xa xưa, hằng ngàn năm, Arcadia là một địa đàng bên xứ Hy Lạp, đã trở nên hoang vắng khi chỉ sau một đêm, ngay lúc thức dậy, bọn đàn ông phát hiện những người đàn bà và trẻ con của họ đã đồng loạt biến đi đâu mất. Hoảng loạn, họ bỏ mọi công việc, túa ra khắp nơi đi tìm. Nhiều ngày sau, chỉ còn một ít trở về trong rách rưới tuyệt vọng. Ngôi làng xinh đẹp của họ cũng không còn lại gì kể cả ngọn núi San Gabriel luôn xanh mầu ngọc lục bảo với đỉnh nhọn quanh năm phủ tuyết, ngoại trừ vật duy nhất còn lại là một cây Sồi già trưởng lão giúp họ nhận ra chốn quê nhà trước kia.
Bọn họ thật hoang mang, không biết mình sẽ tiếp tục cuộc sống quanh gốc Sồi già này hay lại ra đi tìm nơi cư trú mới. Chưa kịp định thần, bất ngờ, một trận cuồng phong ập đến, cây Sồi già run lên bần bật, lá bị tuốt sạch chỉ còn lại cành nhánh như hàng trăm cánh tay chơi vơi cầu cứu vô vọng. Tất nhiên, những gã đàn ông khốn khổ kia cũng bị chung số phận của những chiếc lá Sồi đáng thương ấy. Và may mắn thay, trên thân những cành nhánh ấy của cây Sồi còn sót lại một gã trai trẻ đang bị đu đưa như một con sóc, là kẻ sống sót duy nhất vì nhờ không chịu nổi cơn đói, hắn đã lặng lẽ leo lên để phỗng tay trên những quả Sồi ít ỏi trong lúc đồng bọn đang còn bùm xúm bàn tán tìm cách nào để sống cho những ngày mai rất mù mịt.
Nhưng, sau khi trận cuồng phong đi qua, hắn chưa kịp tuột xuống tới chân gốc Sồi, đất chung quanh bỗng nứt từng vệt dài và sâu, rồi lan đi thật nhanh khắp vùng. Chỉ ít phút sau, từ những khe đen hun hút sâu ấy, nước vụt bắn lên như hằng trăm vòi phun vừa kỳ ảo vừa hãi hùng. Hắn lại leo lên trở lại và leo lên thật cao vì nước đã dâng, càng lúc càng cao, tràn ngập mênh mông.
Cuối cùng cây Sồi già kia cũng đổ xuống như một con voi Mammoth đột quỵ vì kiệt sức. Nhưng lại không nằm chết một chỗ như con vật đến giờ tận số kia, cây Sồi lại nổi lên như một con tàu và trôi đi, trôi đi về phía biển xa mang theo chàng thanh niên sống sót duy nhất của địa đàng Arcadia.
Từ đó, hàng ngàn năm sau, ở nước Mỹ xa xôi, trước khi Christopher Columbus tìm đến miền đất tân thế giới này, cây Sồi đã xuất hiện bên dòng sông Mississippi vĩ đại, giữa những cánh đồng mênh mông vùng Iowa và trên những ngọn núi chạy dài như vộ tận ở California… Cũng từ đầu năm 1863 là năm Tổng thống Lincoln của Mỹ ra lời tuyên bố Giải Phóng Nô Lệ, dưới gốc cây Sồi già 800 năm ở Virginia, cộng đồng người da đen đã quây quần hân hoan đón mừng số phận mới. Rồi ngày nay ở đây, cây Sồi đã trở thành biểu tượng của Tự Do, của sự sinh tồn bất diệt giữa con người và thiên nhiên.
Và cũng từ đó, dưới bóng những cây Sồi kia, luôn là điểm hẹn của tình yêu nồng cháy, thủy chung và câu chuyện về người đàn ông trôi dạt cùng cây Sồi già năm xưa đi tìm lại người đàn bà của mình hay đi tìm một quê hương mới cũng đã được viết từ một trong những gốc Sồi ấy.
Arcadia, August 19, 2013
Trịnh Cung
bài đã đăng của Trịnh Cung
- Đỗ Quang Em: hội họa và con người - 19.02.2022
- Phan Nguyên, fractus & những người bạn ở Paris - 22.10.2021
- Thăm hai ngôi nhà của nữ danh họa Mỹ Georgia O’Keeffe ở New Mexico - 10.09.2021
- Portland & Seattle- Đi Giữa Mùa Covid và Cuộc Nổi Dậy Của Black Lives Matter - 17.09.2020
- Bài thơ tặng Chân Phương - 08.05.2020
- Nhật ký những ngày lánh dịch 1-3 - 26.03.2020
- Đưa bóng xem pháo nổ ở cà phê Gypsy - 24.01.2020
- Chỉ cần em trở mình là biển dậy sóng - 10.10.2019
- Thêm ba bài thơ về cái bóng - 22.08.2019
- Ba bài thơ về cái bóng - 26.07.2019
- Mấy ngày nay, đọc lại thơ Tô Thuỳ Yên - 25.05.2019
- Điêu khắc Mai Chửng giữa điêu khắc của Henri Moore và Lê Ngọc Huệ - 08.03.2019
- ĐÀ LẠT, Một Thời “TRÊN VÙNG AN NGHỈ” - 22.02.2019
- Sự gặp gỡ giữa hai tài năng điêu khắc Tây Ban Nha Josep Maria Subirachs và Việt Nam Lê Ngọc Huệ trong cùng một đề tài về Thiên Chúa - 15.02.2019
- Những Câu Hỏi Về Mỹ Thuật (Kỳ 5) - 11.12.2015
- Những Câu Hỏi Về Mỹ Thuật (Kỳ 4) - 06.11.2015
- Câu Chuyện Nghệ Thuật (Kỳ 3) - 23.10.2015
- Những Câu Hỏi về Mỹ Thuật - Kỳ 2 - 16.10.2015
- Những Câu Hỏi về Mỹ Thuật – Kỳ 1 - 09.10.2015
- Một họa sĩ tiêu biểu cho trường phái hội họa lãng mạn Việt Nam: Đinh Cường, một người bạn đôn hậu - 21.09.2015
- Chụp và Chép: xem tranh J.W. Turner ở Getty Center - 05.06.2015
- Hà Nội, Ăn, Uống và Nghệ Thuật - 23.01.2015
- Triển lãm Ngộ-Consciousness của Trịnh Cung tại Manzi Art Space, Hà Nội - 08.01.2015
- Phiếm bàn về một số câu nói được lan truyền trong giới họa sĩ - 19.09.2014
- hình ảnh nghệ thuật trong tuần 23-29.12.2013: họa sĩ Trịnh Cung - 23.12.2013
- Trịnh Cung – Mỹ thuật Việt Nam: Những vấn đề xoay quanh - 26.11.2013
- Hoạ sĩ Nguyễn Lâm phục chế một tác phẩm sơn mài có tuổi thọ 74 năm của nhà danh hoạ Nguyễn Gia Trí - 21.10.2013
- Xem và Đọc lại DUY THANH - 12.08.2013
- Sự phát triển của Văn Học và Mỹ Thuật có phụ thuộc vào mối quan hệ giữa hai lãnh vực? - 17.07.2013
- Không có một nền nghệ thuật nào bay lên chỉ với một cánh! - 02.05.2013
- Trịnh Công Sơn & Tham Vọng Chính Trị - 01.04.2009
- Nếu Đứng Ở Đây - 16.01.2009
- Between the two dimensions of a void - 28.10.2006
- Phóng sanh Anh - 02.10.2006
- Trịnh Cung: về Ngôn ngữ và Thơ - 19.08.2006
1 Comment To "Huyền thoại Cây Sồi Già và Người Đàn Ông Duy Nhất"
#1 Comment By Zaki On 08/09/2013 @ 8:19 pm
Cảm ơn anh Trịnh Cung cho truyện ngắn hay.