- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Rắn!

 

 

 

Nửa đêm lần mò trở dậy
vớ lấy cái kéo
xoẹt xoẹt, xoẹt xoẹt
ngó nghiêng một lát
Giật mình?
một mớ đen hỗn độn dưới chân
bò loằng ngoằng như những con rắn.
rồi nhìn vào gương
Một thằng đàn ông lạ nhìn mình lơ láo
bọn rắn trườn lên, bò lên mình, lên cổ
rồi cũng soi vào gương
đòi trở về vị trí cũ?
Điên rồ?
lại cầm kéo
chiến đấu . . .  
Khi lũ rắn rụng xuống hết
mới phát hiện ra trên đầu lởm khởm những mảng da
không sao hết
Lấy mũ của chàng: đội
Lấy áo của chàng: mặc
Lấy quần của chàng: mặc
chỉn chu như một quý ông: Mr—chào!
rồi khoá chặt cửa lại. Đi.
Phố vắng tanh.
Đèn điện, chó, và gái ăn sương.
Cầm theo thiệp mời của Mác-gô
đến trạm xe: có người dẫn đường
bóng áo đen lùng nhùng, chìa tay ra
giấy thông hành được xác nhận cùng với những giọt máu rỉ xuống trên đầu.
bay vút.
. . .
Tiệc tan.
Ra về, không quên cầm theo một liều mọc tóc. 
. . .  
Chui vào cạnh chàng, ngủ một giấc
sớm mai thức dậy
lại thành một người đàn bà mẫu mực.
dọn bữa sáng cho chàng!
Giật mình
ngón áp út.
chiếc nhẫn kẻ dẫn đường tối qua
và chàng?
Cười phá lên như điên dại.
trong thùng rác
Xác lũ rắn hãy còn ngo ngoe 
. . .

 

 

 

.

bài đã đăng của Đỗ Thư