Nụ biếc chồi ngón lộc
mơ mùa xuân…
chiếc khóa mở tung
đêm mịn dưới tà áo mỏng dẫn nhịp
lao vào u… u… trời đêm vỡ òa
ngột khởi – con dấu tình đóng đỏ lên ngày
tận tụy
Cơn mộng du
ru mình trôi ngược
đám mây đen ủ mưa rồi cuồng vỡ
trương nở linh giác
bay lên
con rắn phun nọc nóng ran vào lỗ đen vũ trụ
thiên hà ẩm vách sơ khai
vùng cỏ dịu êm yểm từng hạt sương lóng lánh
Chết cóng trong đam mê mùa loạn
gió thốc váy mùa
vuốt ve, quấy đảo
suối trào nước bạc
tung tóe
Bắn vào chân dung những điều không thể, mỏi mòn với điều có thể
nhịp tim rên rỉ đòi trở về khởi thủy
thách thức bóng đêm
cuồng dụ ánh ngày
Sáng thứ bảy
căn phòng rỗng
giấc mơ búp bê im nằm bọt mây
Mùa đông mốc chiếc áo dạ hội
mùi nhựa ẩm từng milimet ký ức
sâu bệnh lúc nhúc
bàn tay những đường gân xanh mang theo cơn bão tháng mười
im lặng đeo khuyên hình giọt nước
bông tuyết rơi
ngoài kia sẹo trắng
Khóc
kim đồng hồ trượt dài những tích tắc huyên náo
và đầy lên, căn phòng những búp bê
trên cửa sổ rớt lại ngày chủ nhật
.