Khoảnh khắc những đêm dài, nỗi sợ
Nín cơn mơ, canh chừng lời nói mớ
Bình minh bật trắng âm u
Khoảnh khắc những bước chân, bóng hút
Đôi mắt ngó con đường đi bỗng cụt
Mầu san hô đỏ dưới chân ngày
Khoảnh khắc dài theo tiếng gọi
Rốt lại một chiều câm tiếng nói
Đợi chờ đuối một giấc mơ
Khoảnh khắc vói theo mùa xuân trôi
Mầu hoa tím ở trên đồi
Thường về lao xao trong giấc ngủ
Khoảnh khắc những vòng xe lăn mãi
Biết đâu một nhịp dừng thơ dại
Tôi lại về kịp giấc tôi mơ
Anh bảo rồi thời gian sẽ lãng quên
Giấc mơ anh là người giữ lửa
Em đừng sợ
Cánh đồng lúa vẫn lên xanh
Anh bảo dẫu chúng ta không là người gặt
Nhưng đã mặn nồng
Đã nắng mưa gieo hạt
Anh bảo con đường sẽ vẫn đi
Rồi chẳng còn ai cần đến chúng ta
Anh sẽ vẫn bên em
Bện cho em vòng hoa bằng ánh sáng của ngọn lửa nơi bếp ấm
Chắc vì thế
Mà bây giờ tôi đang bước đi bằng bước chân của hẹn hò
Nên tôi thấy hoài bình minh phía trước