Ta ngồi. Bóng thầm
Ta đi. Bóng động
Ta nói. Bóng câm
Ta vào giấc mộng
Nhẹ tênh bay bổng
Bóng nặng, bóng nằm
Ta vào cuộc sống
Bóng nhẹ, bóng bay
Hóa ra ta, bóng
Chẳng một, mà hai.
Lẻ một chỗ ngồi
Loang trưa cái bóng
Ngó xuống thềm sôi
Ánh nhìn phải bỏng
Lặng một bóng thầm
Ngó lên người, câm
Lóa bóng trời gần
Chói chan hình ảnh
Người vừa đứng dậy
Một khoảng trống buồn
Chiếc bóng hết hồn
Hình ơi, ngó lại . . .
Trời xa, bóng đuối
Phai dần nắng trưa
Đâu sợi dây nối
Bóng người, hình xưa . . .
Gió quái động trời im
Nửa vầng trăng úp mặt
Tượng buồn ai khắc trong đêm
Thành một bóng giữa những bóng câm
Cúi xuống quầng thâm mặt đất
Hạt mầm nào ngày mai mở mắt
Huyễn hoặc giấc mơ ai
Nhặt lên chiếc bóng hoài
Thương nặng đêm đè mộng
Nói gì. Nghe gì. Thấy gì
Tượng buồn trong đêm lạnh
Trở mình hóa đá. Đi
.