Một đêm tối hút – những con phố thuộc về lũ mèo
Lũ mèo và bất cứ vật nhỏ nào chúng tìm thấy để giết
Lũ mèo tinh nhanh như tổ tiên chúng trên những quả đồi
Và cũng đói như tổ tiên của chúng.
Không có trăng. Đêm dường se lạnh –
Không có ánh trăng nào để làm ấm đêm lên. Mùa hè đang rút đi
Nhưng lúc này vẫn còn nhiều thứ để săn bắt
mặc dù bọn chuột cũng lặng yên và cảnh giác chẳng khác mèo.
Hít lấy bầu không khí này – một đêm thanh lặng, một đêm ái tình
Và thi thoảng lại có tiếng rít
vẳng lên từ con phố dưới kia
nơi con mèo đang cắm răng vào chân con chuột.
Con chuột rít lên và lập tức chết ngay. Tiếng rít đó như một tấm bản đồ
cho con mèo biết tìm thanh quản ở chỗ nào. Và sau đó,
tiếng rít phát ra từ một xác chết.
Bạn may mắn làm sao khi yêu đương trong những đêm như thế này,
vẫn còn đủ ấm để trần truồng trên chăn nệm
và vã mồ hôi, bởi chuyện yêu đương là việc nhọc nhằn,
mặc kệ ai nói gì về nó.
Những con chuột chết nằm trên phố, nơi con mèo đánh rơi chúng.
Hãy mừng vui vì bạn không trên phố lúc này,
trước khi những người quét đường đến hốt chúng đi. Khi mặt trời lên,
nó sẽ không thấy thất vọng về cái thế giới mà nó tìm thấy
những con phố sẽ sạch bong cho ngày mới sang và cả đêm sau đó
Hãy cứ mừng vui vì bạn đang ở trên giường
nơi tiếng gào kêu tình ái lấp đi tiếng thét những tử thi
Nguồn: American Scholar, 00030937, Autumn 2007, Vol. 76, Issue 4
A dark night—the streets belong to the cats.
The cats and whatever small thing they find to kill—
The cats are fast like their ancestors in the hills
and hungry like their ancestors.
Hardly any moon. So the night’s cool—
no moon to heat it up. Summer’s on the way out
but for now there’s still plenty to hunt
though the mice are quiet, watchful like the cats.
Smell the air—a still night, a night for love.
And every once in a while a scream
rising from the street below
where the cat’s digging his teeth into the rat’s leg.
Once the rat screams, it’s dead. That scream is like a map:
it tells the cat where to find the throat. After that,
the scream’s coming from a corpse.
You’re lucky to be in love on nights like this,
still warm enough to lie naked on top of the sheets,
sweating, because it’s hard work, this love, no matter what anyone says.
The dead rats lie in the street, where the cat drops them.
Be glad you’re not on the street now,
before the street cleaners come to sweep them away. When the sun rises,
it won’t be disappointed with the world it finds,
the streets will be clean for the new day and the night that follows.
Just be glad you were in bed,
where the cries of love drown out the screams of the corpses.
Ánh sáng neo lại lâu hơn trên trời, nhưng chỉ là một thứ ánh sáng lạnh,
nó chẳng đem lại chút khuây khoả nào từ mùa đông.
Người hàng xóm của tôi đăm đăm nhìn ra cửa sổ
Bà chuyện trò với con chó của mình. Nó đang khụt khịt đánh hơi trong vườn,
cố gắng đưa ra quyết định về những bông hoa tàn rữa.
Còn hơi sớm cho tất cả điều này.
Mọi thứ đều rất trơ trọi
tuy nhiên, ngày hôm nay đã có điều khác biệt với hôm qua.
Chúng tôi có thể nhìn thấy ngọn núi: đỉnh núi hắt lên lấp lánh nơi mỏm băng bắt lấy ánh sáng.
Nhưng bên sườn núi, tuyết đã tan, phơi trần những tảng đá.
Người hàng xóm của tôi gọi con chó; bà bắt chước tiếng chó rất dở
Con chó lịch thiệp ngẩng đầu lên khi nghe tiếng gọi
Nhưng nó không nhúc nhích. Vì thế, bà gọi tiếp,
sự giả giọng kém cỏi của bà khiến tiếng gọi dần dần biến dạng thành tiếng người.
Suốt cả đời, bà đã mơ được sống bên biển
nhưng số phận chẳng đặt bà ở đó
Nó cười nhạo vào ước mơ của bà;
nó giam bà lại trên những quả đồi, nơi không ai trốn thoát nổi.
Mặt trời toả nhiệt xuống mặt đất, mặt đất bừng lên.
Và mùa đông nào cũng thế, như thể đá dưới lòng đất
dâng lên cao, cao mãi và mặt đất biến thành đá tảng, lạnh lẽo và cự tuyệt.
Bà bảo hy vọng đã giết chết cha mẹ bà, nó đã giết chết cả ông bà của bà.
Nó trỗi dậy mỗi mùa xuân cùng lúa mì
và chết giữa cái nóng của mùa hè và cái lạnh cắt da cắt thịt.
Cuối cùng họ cũng khuyên bà sống gần vùng biển
như thể một khác biệt nào có thể được tạo ra.
Đến cuối mùa xuân, bà sẽ lại nói nhiều, nhưng giờ bà chỉ có hai từ,
không bao giờ và chỉ có, để diễn tả cái cảm giác rằng cuộc đời đã lừa bà.
Chẳng bao giờ có tiếng kêu của lũ hải âu, chỉ có tiếng dế, tiếng ve vào mùa hạ.
Chỉ có mùi của cánh đồng, trong khi tất cả những gì bà muốn
là mùi của biển, của sự biến mất.
Bầu trời trên những cánh đồng đã ngả sang một sắc hồng hơi xỉn
khi mặt trời chìm khuất. Những đám mây là những dải lụa, đỏ tía và đỏ sẫm
Và khắp mặt đất đang kêu xào xạc; mặt đất không nằm yên
Và con chó cảm nhận được sự khuấy động này; hai tai nó rung rung.
Nó đi đi lại lại, mơ màng nhớ
cảm giác hưng phấn này từ những năm nào. Mùa của những sự khám phá
đang bắt đầu. Vẫn luôn là những khám phá ấy thôi, nhưng với con chó kia,
bao giờ chúng cũng đầy đam mê và mới mẻ, không hề dối lừa.
Tôi bảo người láng giếng rằng rồi chúng ta cũng sẽ thế này
khi chúng ta mất đi ký ức. Tôi hỏi bà đã bao giờ nhìn thấy biển
bà bảo, một lần, trong một bộ phim.
Đó là một câu chuyện buồn, chẳng đi đến đâu hết.
Những người tình chia tay nhau. Biển nện bờ, những dấu vết mỗi con sóng để lại
bị xoá sạch bởi con sóng tiếp theo.
không có bao giờ có sự chồng chất, không bao giờ sóng muốn tựa vào nhau
không có một hứa hẹn nào về nơi nương náu –
Biển không đổi thay như mặt đất;
biển không dối lừa.
Bạn hỏi biển xem, mi có thể hứa hẹn gì với ta
và nó sẽ nói sự thật; nó bảo sự tẩy xoá
Cuối cùng thì con chó cũng vào nhà.
Chúng tôi cùng ngắm mảnh trăng non
ban đầu rất mờ nhạt, rồi dần dần rõ hơn, rõ hơn
khi màn đêm sẫm lại.
Rồi chẳng mấy chốc bầu không này là sẽ là bầu trời xuân vừa chớm, giăng giăng trên những cây dương xỉ và violet bướng bỉnh
Không có gì bị bắt buộc phải sống.
Mặt đất giờ đây như một liều ma tuý, như một giọng nói vẳng từ xa,
một tình nhân hay ông chủ. Cuối cùng, bạn làm theo những gì mà giọng nói kia nói với bạn
Nó bảo quên, bạn quên.
Nó bảo bắt đầu lại, bạn sẽ lại bắt đầu.
Nguồn: Bài thơ “March” trong tạp chí The New Yorker, 31-3-2008
.