Georgia O’Keefe, Jack-in-Pulpit (1930)
Bồng bềnh như trôi trên miền hoang một hạ xưa nóng
bỏng mặt trời đen
Anh vác chiếc xe đạp trên vai leo qua hàng kẽm gai chỉa
những móng sắt hoen rỉ vì a xít mưa
Trái đất cắm trại mặt trời cũng giới nghiêm đuổi
nón sắt mủ đỏ rằn ri rầm rập chạy
Thành phố tối sầm tắt điện dạy cho lũ người biết thế nào
là bóng tối miên viễn
Anh hôn lên bàn chân em bằng bàn tay xoa dầu cù là ấm áp
Trượt chân em té xấp trên thế hệ của mình
Tóc tai chợt bạc màu kêu rú trước gương soi của bình minh
Thế kỷ trở mình cơn đau đẻ ra bầy quái thú
Một thế hệ điên ngu đứng trên cao la hú
Mọc đầy lông trên những hố mắt bẩm sinh đã mù lòa
Rất nhiều chất xám co ro trong miền tối sáng
Phút chốc trần truồng lạnh như thuở sơ sinh không có mẹ
Chiều nay anh về từ đâu chui ra từ chổ nào
Râu tóc hoang sơ trơ dĩ vãng nặng mùi tình ái
Lông chân lông tay mọc đầy cơn sợ hãi hoàng hôn
Em dọn lại cô đơn tô chút son quá khứ
Anh có thấy không nhà em
một bờ cỏ mênh mông rụng vài chiếc lá
Thôi nằm xuống với nhau trộn râu tóc vào nhau.