Trái đất rộng không đủ đời phiêu dạt
Trái đất buồn không hết nỗi thương đau
Trái đất ấy từ nghìn xưa mải miết
Quay khối tròn điên dại tới nghìn sau
Những chiếc lá vàng bay
Những chiếc chở hồn đầy
Hồn chứa muôn điệu buồn
Buồn dâng từ gốc cây
Buồn trào lên chiếc lá
Những chiếc lá vàng bay
Thi-họa-sỹ Đinh Cường
Còn nhớ mây Phú Thạnh
Tối màu trời Fimnom
Xiêu dáng người hiu quạnh
Trở lại chi chiều nay
Cho mây sà xuống thấp
Cho lá rớt khỏi cây
Cho ai đi chân đất
Rồi đổ mưa sũng tóc
Rồi ướt át vai gầy
Rồi ai buồn muốn khóc
Xui thác nước tuôn hoài
Mưa bưởi rưởi trên đường
Phút giây nào từ biệt
Xe còn đợi ai lên
Ai vườn sau rét mướt
Ai buồn như bánh xe
Quay hoài trên mặt đất
Tôi buồn như nan xe
Lao tới hơn móng sắc
.