Con sóng quặn mình đau lòng biển
bờ nhấp nhỏm ôm gió trùng khơi
lễnh loãng buồn
thất thân
Mặt phẳng
bóng đêm đôi khi là tấm gương soi cho con tim nhận diện
tâm hồn nguyên bản
trắng
tấm chân tình mênh mông
thăm thẳm anh—thăm thẳm tình
ơi đường vào hố thẳm
em còn gì
Bờ cát đang hoài thai dấu chân
khi em đặt nỗi niềm vào nếp gấp của sóng
biển trắc ẩn
đêm rớt ngã bờ ngực dậy thì
khuôn thịt da ngây ngô lửa sống
ngọng ngịu từng chiều
từng chiều
Chưa một lần
liếm hộ giọt nước mắt sụt sùi chiếc mũi đỏ
chưa đặt ngón tình lên bờ môi câm
rưng rưng giọt thở
quẫy đạp sân si
giả vờ rên trong hôn mê
và từng chiều
từng chiều mọc lên xa vắng
bày biện cuộc bay
ngoa dụ con tim
Đừng an ủi
nguồn lực của bóng tối cùng nỗi khát
nụ cười lẳng đêm
thường hằng của bóng tối
ruỗng hương
.