Lóng đông ôm rãnh kín thở dài
đêm sần sượng trộn trạo những âm thanh vấp vòng eo ám mốc
em ngồi bên đường viền dự tiếp phần nghi lễ tiễn đưa
thiên sứ già nua rùng mình vớt vát những rối răm đám phù vân thon thót giả danh
những ảo giác lưỡi lê đâm vào từng giấc mơ đầy mùi thuốc ngủ
Biết chẳng lành!
những con thiêu thân vẫn buồn hiu vác bóng mòn lao vào vùng sáng
ngày mai nhai đất cục tội tình
trong những nấm mộ, em chôn rục rã dối lừa, phản trắc, điêu ngoa . . . từ bạn, từ tình yêu, từ sơ giao ban tặng–không nghĩa trang tưởng niệm
mọi thứ đã chìm vào yên lặng lãng quên
Đêm hoen rỉ
đánh rơi tiếng khóc
giấc mơ mồ côi ngã rẽ mỏi mình
Ơi những im lặng thưa thớt
bồn chồn
ơi một tờ lịch tiễn năm
giàn giao hưởng nghèo khó bỗng vang lên khúc dẫn
em tận tình dâng bàn tay bấu vào bình minh hiếm muộn
che đậy bao muộn phiền ý nghĩ
hẹn hò với tháng giêng mông lung . . .
thấu kính hoang tưởng màu gì quét tiếng chuông dội vào mùa đông chết
chờ một đêm trừ tịch–đêm hun hút những khoảng trống đầy ma lực
rót vào em câu kinh tình yêu đầy xác tín–hy vọng vẽ kiêu hãnh lên đôi chân đứng thẳng
cơn nhiệt em nóng giấc mơ trăng loang loáng xuống mặt hồ
nôn nao réo gọi từ cõi mờ ảo vọng về
sức bật lạ lẫm đông cứng em trên môi đời từ cuộc người tan chảy
Trên chiếc cầu đời người vội vã–nước dưới chân xiết khua âm vọng hứa hẹn dâng mùa
em như loài sứa trong suốt không mang những ẩn dụ
thanh khiết
anh
bình minh tưới vào xuân cám dỗ không lời.
.