thơ Âu Thị Phục An
khi chữ nghĩa úp mặt xuống lòng kênh rạch
thời thế khoa chân múa tay trên đống đất tiền tỷ
ta lăn mình trong đêm
thở dài
con đường hôm qua chừng như bất tận những ngôn từ chết
dưới môi em
là lụa là
là tiếng nấc
là dâm đãng
là đồ điên
cánh cửa hôm qua chảy giọt ưu phiền
bài kinh cuối tụng trong vai trần ngực nở
ta đi về miền cũ
hái những cánh sen ngời
lập lại lịch sử đen
cho em lại cười làm tình lần nữa
bài tình học mãi không xong
cái chức vụ làm người hư thối
trong em
khi ngày đêm dúi mình đưa mông lên trời như con đà điểu
ta tạm quên ngày tháng hư mục
hôm nay.
* tranh: Khỏa thân 11 (2009), Nguyễn Kim Đính
.